Không là đủ xuất sắc thì cần học tập nữa, cô nên quyền lựa chọn học tập của , tiến bộ hơn nữa.
Tình hình trong nước, cho dù ông cụ là nghiên cứu khoa học cũng thể , Diệp Mộ ở trong nước căn bản đối tượng để học tập, giáo viên nào thể dẫn dắt cô.
Ông cụ ước tính lẽ còn ít lão làng trong Viện Nghiên cứu học hỏi Diệp Mộ, cô trở thành giáo viên nhỏ .
Ở trong nước thể học nhiều kiến thức hơn, thì đương nhiên đến những quốc gia phát triển và tiên tiến hơn, để thế giới , nhân tài nên nhốt trong l.ồ.ng.
Cho dù nước Hạ Châu lớn đến , cho cô rời , chịu buông tay, thì đây cũng chỉ là một cái l.ồ.ng khổng lồ.
Ông cụ Tống nghĩ, lát nữa nếu Diệp Mộ đề cập đến việc nước ngoài du học, ông cụ nhất định giúp cô vài câu mặt lãnh đạo.
Ông cụ cũng chỉ mới nhận thông báo ngày hôm qua, đó tìm hiểu tình hình, hiện tại vẫn rõ ý định của lãnh đạo là gì.
Văn phòng của ngài Doanh chút yên tĩnh. Khi Diệp Mộ và ông cụ Tống bước thì họ thấy ông nội Diệp cũng ở trong văn phòng, ngài Lý đang cầm một tài liệu nhỏ với ngài Doanh điều gì đó.
Vài ông lão trong phòng, tinh thần đều tệ, còn vẻ ốm yếu như nữa.
Hai bước , ngài Doanh vẫy tay với bọn họ:
"Đến , mau ."
Thư ký rót cho bọn họ, đó ông nội Diệp hỏi : "Trong tay cháu cầm cái gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-820.html.]
Chuyện cháu gái ông gặp ngài Doanh, ông cũng thảo luận với lão Tống, ý kiến của hai là nhất trí, hôm nay ông cụ đến đây là để ủng hộ cháu gái.
"Ông nội, đây là bản đồ."
Diệp Mộ mở tấm bản đồ thế giới , trải phẳng bàn. Từng lục địa hiện đó, các quốc gia khác khoanh vùng bởi đường biên giới, tên các quốc gia khác .
"Cháu đồng ý giao lưu kỹ thuật với các nhà khoa học nước ngoài. Hai ngày nay cháu tình cờ gặp khá nhiều nhà nghiên cứu nước ngoài, họ đều đề cập đến chuyện nước ngoài. Cháu đoán trong hội thảo, bọn họ cũng sẽ đưa đề xuất giao lưu học tập ở nước ngoài. Cháu khá hứng thú với việc du học."
Diệp Mộ ngắn gọn suy nghĩ của , cũng thẳng vấn đề, bởi vì vòng vo khi chuyện chính sự là phong cách của cô.
Trừ khi đối mặt với thương nhân, đấu trí vài hiệp với đối phương mới thể thu lợi ích từ tay họ.
Lời của cô khiến ngài Doanh và ngài Lý quá ngạc nhiên, mà đều gật đầu:
"Nghiên cứu khoa học ở nước ngoài tiên tiến và phát triển hơn trong nước, cháu nước ngoài chắc chắn sẽ học kiến thức mới, thể những tiến bộ mới, đây là điều , con nên ngừng học tập, lười biếng, cũng tự mãn."
Họ từ bàn việc sang phía bên , xuống ghế sofa, rõ ràng là chuyện kỹ lưỡng về những việc .
Ông cụ Tống và ông nội Diệp đều ngạc nhiên, hai họ. Ngài Lý hai ông lão bọn họ đang nghĩ gì:
"Ông cụ Diệp, ông đến văn phòng từ sáng sớm, chẳng lẽ là cho rằng chúng sẽ ngăn cản cháu gái ông nước ngoài giao lưu học tập ?"