Diệp Mộ nào những quy tắc cứng nhắc, cổ hủ của , cô gật đầu, trêu chọc:
"Em hiểu em hiểu, chú ý hình tượng."
Tống Yến Châu khẽ ho một tiếng, chào Thẩm Nham Chi và Lăng Tuân, lời cảm ơn dẫn Diệp Mộ .
Diệp Mộ theo , cảnh sắc của trong quân khu bỗng nhiên một nỗi nhớ nhung kỳ lạ. Cô Tống Yến Châu, trong mắt khỏi chút lo lắng, nhưng vẫn mỉm :
"May mà em về sớm, nếu chẳng sẽ chịu đựng thêm mấy ngày nữa ."
Tống Yến Châu đưa tay nắm lấy tay cô, theo bản năng siết c.h.ặ.t, nghiêng đầu cô :
"Chỉ là mấy ngày thôi, . Ở tỉnh S bận lắm ? Anh cảm thấy hình như em gầy ."
Diệp Mộ: "..."
Cô hề gầy, thực sự gầy là Tống Yến Châu mới đúng.
mà cô lười đôi co với Tống Yến Châu về những chuyện nhỏ nhặt , mà hỏi kỹ hơn về tình trạng sức khỏe của , kiểm tra ở bệnh viện, cô còn yêu cầu xem báo cáo kiểm tra của .
"Kiểm tra gì bất thường, em xem thì cứ xem, nhưng cũng chẳng tác dụng gì."
Đi đến gần khu nhà ở gia đình, thấy hai sánh vai trở về, ngạc nhiên khi thấy Diệp Mộ trở về, thấy Tống Yến Châu càng kinh ngạc.
Đi nhiệm vụ mà về đáng sợ như ?
Trước đây chỉ là trông lạnh lùng, khó gần, bây giờ nguy hiểm một cách kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-772.html.]
khi chuyện với Diệp Mộ, ánh mắt giấu sự dịu dàng, cũng còn đáng sợ như nữa.
Đến cửa nhà, Tần Thanh Phong đang bưng hộp cơm hành lang, đợi Tống Yến Châu trở về để đích đưa chìa khóa cho .
Thế là hai đứa nhỏ cũng bắt chước, một chiếc ghế nhỏ hành lang, ăn cơm thỉnh thoảng hỏi Tần Thanh Phong một câu, lúc nào chú Tống mới về.
Bởi vì bây giờ tuy đến mùa hè, nhưng hành lang hình như muỗi.
Chúng ở ngoài để muỗi đốt, nhưng cũng nỡ rời xa Tần Thanh Phong. Ba ba luôn , đôi khi còn nhiệm vụ, lâu mới về. Hai đứa nhỏ mặc dù ngoan ngoãn nhưng bình thường cũng quấn .
Diệp Mộ thấy giọng líu lo của Tần Họa, vẫn trẻ con như trong ký ức.
"Về , đưa chìa khóa cho , khóa cửa."
Tần Thanh Phong thấy hai từ cửa sổ hành lang, vẫn luôn chằm chằm cầu thang, thấy bọn họ xuất hiện thì lập tức trả lời tới.
Tần Họa yên, ôm hộp cơm dậy chạy theo. Tần Sơ tuy trầm tính nhưng là cái đuôi nhỏ của chị gái, chịu rời xa một bước.
Thằng bé chạy, nhưng Tần Họa , Tần Sơ cũng vội vàng đuổi theo chị gái.
Tần Thanh Phong khá nuông chiều con gái, còn con trai thì mặc dù yêu thương nhưng lúc cần phạt vẫn phạt, con gái thì khi phạt xong thì dỗ dành.
Tần Họa là chị gái, trách nhiệm lớn, mặt ba ba luôn che chở cho em trai khi phạt, cho nên Tần Sơ càng bám lấy Tần Họa hơn.
Rất nhiều , lời của Tần Thanh Phong còn hiệu quả bằng lời của Tần Họa.
"Chú Tống, chú bệnh ?" Tần Họa thấy Tống Yến Châu thì hỏi như , đó Diệp Mộ với đôi mắt sáng long lanh, rạng rỡ: "Chị ơi, chị về ! Chị về còn nữa ? Đừng sớm quá , em và Tiểu Sơ tan học sẽ đến tìm chị chơi!"