Cô cực kỳ hiểu rõ về thực lực của Tống Yến Châu cũng như tin tưởng rằng dự đoán của sẽ sai.
Tống Yến Châu mở miệng, nhất thời nên gì, một lúc mới lên tiếng:
"Ừm, . Cảm giác mạnh hơn ít, tốc độ, thính giác, thị lực, khả năng quan sát, khả năng đêm và một khía cạnh khác đều hơn."
"Bây giờ nếu như em trốn cánh cửa, cũng thể em đang trốn ở ."
Anh nhớ lúc khi thương, Diệp Mộ ở trong nhà khách gần bệnh viện, lúc dân quân gặp vấn đề cô trốn cánh cửa phòng tắm. Anh trêu chọc cô một câu.
Ừm, đêm đó cô còn đ.á.n.h với , cũng từ lúc đó mới , hóa vợ thủ tầm thường.
Nghĩ đến đây, Tống Yến Châu nhớ đến chuyện Diệp Mộ lảng tránh về chuyện .
Bây giờ còn lừa đang đường phố. ... Cô đúng thật là nhóc lừa gạt.
Không vạch trần cô là lòng cuối cùng của .
Nghe nhắc chuyện cũ, Diệp Mộ khẽ lạnh, :
"Hù dọa nửa đêm dễ xảy chuyện, mong rằng ai đó đừng những việc thất đức như ."
Tống Yến Châu: "..."
Nghe cô , hình như sai thuộc về , mặc dù đúng là khiến cho cô sợ hãi. Anh thể phản bác, chỉ đành :
"... Được, đảm bảo ."
Thẩm Nham Chi hiệu cho Diệp Mộ, thúc giục cô lên đường. Diệp Mộ đành :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-764.html.]
"Được , em sắp đến nơi . Tạm biệt nhé."
Nghe cô dứt khoát cúp máy như , hình như suốt thời gian qua chỉ luôn nhớ nhung cô. Tống Yến Châu nhịn , tức giận buồn :
"Em vẫn yên một chỗ ? Nhóc lừa gạt."
Bị vạch trần, Diệp Mộ cũng quá ngạc nhiên, chỉ bình thản đáp: "Ồ."
Sau đó, cô khiến thêm tò mò:
"Em ở đường, cũng ở phòng thí nghiệm, đoán xem em đang ở ?"
Giọng của cô vẻ vui vẻ, mang theo chút thích thú, pha lẫn nụ , giọng điệu chút tinh nghịch, như một con cáo nhỏ đang trêu chọc khác. Giọng thật dễ , cứ như tiếng chuông trong trẻo vang vọng bên tai, khiến trái tim của Tống Yến Châu bỗng đập nhanh hơn, nửa tê dại. Ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm hơn, khẽ cụp mi che tia sáng lấp lánh nơi đáy mắt.
lúc định hỏi cô đang ở thì Diệp Mộ cúp máy. Tống Yến Châu cuộc gọi ngắt, trong lòng dâng lên một nỗi thôi thúc gọi .
nếu chuyện gì thì Diệp Mộ sẽ đột ngột cúp máy như , cuối cùng Tống Yến Châu cũng gọi .
Chỉ là món nợ vẫn ghi nhớ, cô rõ ràng là cố ý trêu chọc .
Anh thì cô giả vờ ngốc nghếch. Anh vạch trần, cô giả vờ ngốc nữa nhưng cũng đang ở , trái còn ném câu hỏi cho .
Thật là... khó ưa .
Cô rõ ràng luôn hướng về cô.
Tống Yến Châu cất trí tuệ nhân tạo túi, bầu trời bên ngoài cửa sổ bất giác mỉm . Mặc dù cơ thể thư giãn, nhưng lúc đây là khoảnh khắc cảm thấy vui vẻ nhất trong suốt thời gian qua.
Anh thể kìm nén nụ môi , đồng thời trong lòng cũng suy đoán xem Diệp Mộ rốt cuộc đang ở .