Trước là máy tính, là máy tính bảng, công ty sản xuất hai sản phẩm của quốc gia kiếm bộn tiền, nhưng vẫn thường xuyên trong tình trạng thiếu hàng.
Còn t.h.u.ố.c bổ sức khỏe...
Dù là trong nước nước ngoài, dù là thương nhân học giả, đều thấy trình độ khoa học kỹ thuật tiên tiến của nước Hạ Châu, thể rằng đều tin tưởng, sản phẩm gây chấn động thế giới tiếp theo thể vẫn sẽ do Viện nghiên cứu nước Hạ Châu đưa .
Trước đây là nắm bắt cơ hội, bây giờ cơ hội đang ở ngay mắt, cho dù hợp tác qua dường như đám Lâm Đạm lợi nhiều hơn, Bùi Ngọc cũng chút do dự mà đồng ý.
Sau đó, hai bên tổng hợp nội dung hợp đồng, thương lượng thêm một chút, khi chuyện Bùi Ngọc liếc sắc mặt của Thẩm Nham Chi, đoán Thẩm Nham Chi là của Viện nghiên cứu, cho nên ý định để ấn tượng cho .
Thẩm Nham Chi bên cạnh cảm nhận ánh mắt của Bùi Ngọc, mặc dù Bùi Ngọc che giấu .
ở một mức độ nào đó, cũng che giấu nhiều, dường như cố ý nể mặt Thẩm Nham Chi.
Mọi đều đoán suy nghĩ của Bùi Ngọc, Lâm Đạm nghiêm túc mặc cả với Bùi Ngọc về hợp đồng, trong lòng Diệp Vãn Sinh buồn , liếc Diệp Mộ.
Thẩm Nham Chi phát hiện ý đồ của Bùi Ngọc, liếc , đó Diệp Mộ, cảm thấy cảnh tượng chút thú vị.
Anh bảo vệ Diệp Mộ lâu như , bây giờ coi là nhờ cô ?
Anh giả vờ giả vịt, tiến gần cùng Lâm Đạm bọn họ thảo luận một điều khoản trong hợp đồng - đương nhiên là giúp Lâm Đạm giành lợi ích lớn hơn.
Diệp Mộ thấy thuần thục như , khóe miệng giật giật, gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-752.html.]
Cuối cùng, hợp đồng thống nhất, Lâm Đạm cũng quá đáng, dù cũng là hợp tác, thể ép đối tác đến c.h.ế.t.
Trên hợp đồng, mỗi bên lấy những gì cần là , ngoài giành thêm một chút lợi ích, thể quá đáng, ăn càng như .
Thế là, cuối cùng mặc dù hợp đồng chút khác biệt so với dự đoán của , nhường một lợi ích, nhưng vẫn trong dự đoán của Bùi Ngọc, cả hai bên đều khá hài lòng.
Trong khi trợ lý in hợp đồng, bọn họ tán gẫu ở khu vực nghỉ ngơi của văn phòng, đột nhiên gõ cửa văn phòng.
"Vào ." Bùi Ngọc .
"Anh Bùi!! Em mang đến cho một mối ăn đây -" Giọng tự do phóng khoáng mang theo vài phần vui vẻ, hoạt bát và sôi nổi.
Diệp Mộ từng thấy giọng , đầu , quả nhiên là mà cô gặp hôm đó - Lục Cảnh.
Lục Cảnh ngờ rằng mà tìm kiếm nhiều ngày nay ở chỗ Bùi Ngọc, thấy Diệp Mộ, lập tức chạy đến, xuống đối diện cô :
"Sao em ở đây? Em thật bí ẩn, tìm em lâu mà thấy."
"Ồ, em đến đây để bàn chuyện ăn với Bùi Ngọc ? Cùng với bọn họ?"
"Ấy, nhà máy nhỏ của mấy cứu sống , thật là lợi hại, định chúc mừng mấy , còn chuẩn quà tặng gửi đến công ty của mấy , nhưng mà trả ."
Anh tự nhiên như ruồi liên tục, khi đến việc quà tặng trả , dường như chút cam lòng và ấm ức, thật đáng thương.