trong những đến từ Thành phố Tứ Cửu, cô mới chỉ gặp Diệp Tri Thư, vẫn quen với hai vị trưởng bối còn , cô vẫn đang suy nghĩ xem gặp mặt thì nên gì.
Vào dịp Tết Nguyên đán nhà ga đông hơn bình thường một chút, Tống Yến Châu xách hành lý của hai và những thứ khác phía , một tay nắm tay Diệp Mộ, tìm trong dòng xuống tàu.
Diệp Mộ đang tìm Diệp Tri Thư, nhưng khi cô tìm thấy, Tống Yến Châu tìm thấy .
"Mộ Mộ, đến đây, cẩn thận một chút."
Anh kéo Diệp Mộ về phía mấy Diệp Tri Thư.
Diệp Mộ cũng về phía chỉ, lập tức thấy Diệp Tri Thư và hai khác bên cạnh .
Trông bọn họ ăn mặc khá trang trọng, hai trong đó mặc quân phục, áo khoác quân đội, một lớn tuổi hơn một chút, là đó là ông cụ Diệp, xét về bề bậc thì đó chính là ông nội của cô.
Người còn , hôm qua Tống Yến Châu những đến là ai, cộng thêm việc ngoại hình của và Diệp Tri Thư thì thể thấy mối liên hệ, đương nhiên Diệp Mộ đó là ba của Diệp Tri Thư, Diệp Quân Quy.
Hai đến gần hơn một chút, Diệp Tri Thư và Diệp Quân Quy cũng thấy , Diệp Quân Quy vội vàng gọi ông cụ Diệp vẫn đang về phía khác:
"Ba, đến ."
"Kia kìa. Ba xem theo Tống Yến Châu, chắc chắn là Diệp Mộ ."
Trước đây tìm thấy , bây giờ đến gần hơn một chút, ba liền phát hiện hai bọn họ thật sự nổi bật trong đám đông, về cơ bản thì những ngang qua bọn họ đều đầu thêm vài .
Ở đây đông , chỉ Tống Yến Châu nắm tay khác , huống chi lúc đông chen chúc, cũng cần để ý nhiều như .
khi đến mặt ba , Tống Yến Châu liền lập tức buông tay Diệp Mộ , nghiêm chỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-644.html.]
Diệp Mộ bọn họ, đó chào hỏi:
"Anh cả, bác cả, ông nội Diệp."
Diệp Tri Thư và Diệp Mộ cũng coi như là quen , :
"Đi ngoài nghỉ ngơi một lát , mua vé tàu ?"
Tống Yến Châu gọi Diệp Mộ theo, đó gật đầu: "Mua ạ. Còn hai tiếng nữa là lên tàu, chiều nay thể đến tỉnh L."
Diệp Quân Quy gật đầu với Diệp Mộ, đó lấy từ trong túi áo khoác quân đội một phong bì lì xì đưa cho Diệp Mộ, :
"Đây là quà gặp mặt bác cả tặng cháu, mấy năm nay cháu chịu khổ ."
Đối với cô cháu gái ông cụ Diệp càng tán thưởng nhiều hơn, năng lực mạnh mẽ, là nhân tài lớn của đất nước, cộng thêm việc đây từng ở chung, vì lúc đối với ông mà , cô cháu gái chỉ đơn giản là cháu gái.
Ông cũng lấy phong bì lì xì , :
"Cầm lấy, đây là quà gặp mặt ông nội tặng cháu. Cháu là đứa trẻ ngoan, là những trưởng bối như chúng chăm sóc cháu chu đáo."
Diệp Mộ thoáng qua, mỉm cảm ơn đó nhận lấy, đó mấy khỏi nhà ga , ăn cơm ở nhà hàng quốc doanh gần đó, nghỉ ngơi.
Trong lúc nghỉ ngơi, thể tránh khỏi việc chuyện nhiều hơn, đây cũng là thời điểm để giao lưu, kết bạn, quen với .
Hai Tống Yến Châu và Diệp Tri Thư là quen của cả hai bên, đặc biệt là Tống Yến Châu, đương nhiên trở thành cầu nối giao tiếp giữa Diệp Mộ và bọn họ.
dù là ông cụ Diệp Diệp Quân Quy, đều ôm tâm lý yêu thương con cháu để giao tiếp với Diệp Mộ, điều duy nhất mà hai bọn họ lo lắng chính là đứa trẻ bất mãn gì với nhà họ Diệp ở Thành phố Tứ Cửu .