Xuyên không về thập niên 70 làm vợ của quân nhân ưu tú - Chương 636

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:36:05
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ lúc chuẩn đến bây giờ, đều mang theo sự mong đợi to lớn, mà sự mong đợi trong lòng đền đáp trọn vẹn hôm nay.

Cả ngày hôm nay, đều đắm chìm trong hạnh phúc vô bờ bến, ngoài trong lòng , thật sự khó để ý đến khác.

Diệp Mộ nhắm mắt dựa lòng , chút buồn ngủ, :

"Chẳng lẽ trong dự đoán của , em sẽ từ chối ? Nếu thích kiểu , chúng thể một nữa."

"Không thích." Tống Yến Châu buồn xoa xoa tóc cô, tại đột nhiên nhớ đến lời Ngô Nguyệt Anh , nhớ đến việc Diệp Mộ rằng cô tương lai.

Bàn tay ôm cô khỏi siết c.h.ặ.t hơn vài phần, nhỏ giọng :

"Thật khi gặp em."

Vừa cúi đầu nhẹ nhàng tựa Diệp Mộ, tràn đầy sự quyến luyến, Diệp Mộ cảm thấy dường như chút sầu muộn trong lời của , tuy rằng là từ , nhưng cô nghiêng , hôn một cái như chuồn chuồn lướt nước, :

"Ngủ thôi."

"... Ừ."

Một lúc ...

Tống Yến Châu hỏi cô ngủ , Diệp Mộ đưa tay bịt miệng Tống Yến Châu, Tống Yến Châu c.ắ.n nhẹ tay cô, tự tiến cử:

"Có hát ru em ngủ ?"

Thậm chí Diệp Mộ còn mở mắt , vô tình từ chối: "Anh im miệng ."

Ban đầu cô sắp ngủ , Tống Yến Châu một câu đ.á.n.h thức cô dậy.

Nếu là Tống Yến Châu, dám phiền cô ngủ, cô sớm ném khỏi cửa .

Tống Yến Châu nữa, đợi đến khi cô ngủ say mới ôm cô lòng thêm vài phần, hai như thể ôm rời.

Sau khi ngủ say Diệp Mộ ít khi cử động mạnh, chỉ ngoan ngoãn dựa lòng , chỉ cần cẩn thận một chút, còn thể điều chỉnh tư thế của cô một chút, ví dụ như đặt một tay cô lên eo , v. v.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-636.html.]

khi Tống Yến Châu ôm trọn cô lòng, dường như trong lòng chê ôm c.h.ặ.t, đưa tay lên ấn n.g.ự.c đẩy , Tống Yến Châu thuận thế nới lỏng một chút.

Thích mật với cô hơn một chút, nhưng cũng cô khó chịu.

Chăn ga gối đệm mùa đông vốn dày, Diệp Mộ ôm lòng, càng cảm thấy gò bó, đẩy mới cảm thấy thoải mái hơn một chút, ai ngờ lâu quấn lấy.

Cô đang định đẩy Tống Yến Châu , trong lúc nửa tỉnh nửa mê liền thấy Tống Yến Châu bên tai :

"Mộ Mộ, đừng động đậy nữa."

Trong lúc mơ màng, Diệp Mộ mới nhớ đang ngủ cùng , chút mơ hồ đưa tay sờ soạng, đó nắm lấy tay , lẩm bẩm: "... Đừng chuyện."

Tống Yến Châu: "..."

***

Sáng hôm , tư thế của hai trở thành Diệp Mộ lưng về phía Tống Yến Châu, Tống Yến Châu vẫn duy trì tư thế ôm cô lòng, n.g.ự.c áp sát lưng cô.

Lúc trời vẫn sáng hẳn, Diệp Mộ cảm thấy gì đó đúng, dần dần tỉnh dậy.

Thời điểm đúng là lúc Tống Yến Châu thức dậy, mới mở mắt thấy Diệp Mộ vẫn còn mang theo giọng điệu ngái ngủ, :

"Thứ gì cấn em ."

Vừa đưa tay sờ soạng.

Tống Yến Châu lập tức lăn xuống giường, đắp chăn cho cô, động tác mạnh, tiếng động cũng khá lớn, dọa cho cơn buồn ngủ còn tan biến của Diệp Mộ lập tức biến mất.

Cô cũng đột nhiên dậy bóng đen đang mặc quần áo, :

"Sao ?"

"Khụ khụ..." Tống Yến Châu ho nhẹ hai tiếng, : "Thời gian còn sớm, em ngủ thêm một lát ."

 

Loading...