Tống Yến Châu chút cảm kích, với Ngô Niệm Thù: "Cảm ơn bác gái."
Diệp Tri Thư bên cạnh , cảm thấy thể đoán nỗi lo lắng của Tống Yến Châu .
Nhìn nụ nơi đáy mắt của Tống Yến Châu, liền từ khi Diệp Mộ trở về, cảm thấy khí chất xung quanh Tống Yến Châu đổi, giống như phủ một lớp ánh sáng dịu dàng .
Tuy thể là Diệp Mộ thích Tống Yến Châu, nhưng hẳn là tình cảm sâu như Tống Yến Châu.
Có thể thấy ánh mắt của Tống Yến Châu luôn vô thức dõi theo bóng dáng của Diệp Mộ.
Chẳng trách thấy lo lắng, chẳng lẽ tên nhóc đủ tự tin mặt Diệp Mộ ?
Cho nên mới dám thẳng với gia đình?
Ánh mắt Diệp Tri Thư Tống Yến Châu dần dần trở nên kỳ lạ, chút ý tứ hóng hớt.
Tống Yến Châu nhận ánh mắt của , sang Diệp Tri Thư một cái, Diệp Tri Thư khẩu hình cố lên, Tống Yến Châu để ý đến nữa.
Anh chỉ cảm thấy Diệp Tri Thư thật kỳ lạ, cố lên cái gì?
Diệp Mộ đồng ý ly hôn với , chỉ cần từ từ ở bên Diệp Mộ, là thể dần dần trái tim của cô, trong quá trình ở chung sẽ khiến cô yêu .
Anh vội, cũng cần vội vàng đạt thành công.
Hơn nữa, trong mắt Diệp Tri Thư vài phần thương hại, Tống Yến Châu rốt cuộc đang nghĩ gì, chẳng lẽ là đang thương hại ?
Tống Yến Châu: Không thể hiểu nổi.
Buổi tối Tống Yến Châu về ký túc xá của quân khu, Diệp Mộ và Ngô Niệm Thù ngủ chung một giường, Diệp Tri Thư ngủ phòng của Tống Yến Châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-617.html.]
Biết hai vẫn ngủ riêng, Ngô Niệm Thù hài lòng hài lòng lắm.
bộ dạng của Diệp Mộ, cuối cùng bà cũng hài lòng. Mộ Mộ còn nhỏ, qua năm nay mới mười chín tuổi, ngủ riêng cũng , những chuyện khác đợi con bé lớn thêm chút nữa hãy .
Sau khi ngủ một đêm giường tầng mà Tống Yến Châu thường ngủ, Diệp Tri Thư càng thêm đồng cảm với Tống Yến Châu. Thật t.h.ả.m hại, thể ngủ cùng vợ.
Cũng ngủ cùng là gì, nhưng kết hôn mà còn ngủ riêng thì thật là t.h.ả.m hại.
Sáng hôm , bọn họ mới tỉnh dậy, Mặc Mặc chuẩn bữa sáng xong xuôi.
Ngô Niệm Thù vốn định ở thêm vài ngày để bầu bạn với Diệp Mộ, nhưng vì Diệp Mộ ly hôn với Tống Yến Châu, thì cũng cần thiết đưa Diệp Mộ về nữa, để cho hai trẻ tuổi bọn họ ở bên bồi dưỡng tình cảm mới là .
Một khi rời khỏi quân khu, chẳng là vợ chồng sẽ gặp hơn ?
Vì ngày hôm , Ngô Niệm Thù và Diệp Tri Thư để đồ đạc rời , Tống Yến Châu và Diệp Mộ đặc biệt xin nghỉ nửa ngày, đưa họ đến nhà ga.
Trước khi tàu khởi hành, Ngô Niệm Thù nắm tay Diệp Mộ, :
"Tết Dương lịch về nhà cũng , nhưng Tết Nguyên đán thì nhất định về nhà đón Tết, cả nhà đoàn tụ mới ."
Diệp Mộ do dự một chút : "Tết về quê với ba ."
Ngô Niệm Thù vỗ vỗ tay cô: "Đứa trẻ ngoan, đừng lo lắng, chuyện con đừng vội, đến Tết là họ đều ở Thành phố Tứ Cửu , con cứ việc cho ở Viện nghiên cứu, đừng quá mệt mỏi."
Trong lời của bà dường như một thông tin, Diệp Mộ liếc mắt , mỉm gật đầu, tiễn Ngô Niệm Thù lên tàu.
Sau khi tiễn Diệp Tri Thư và Ngô Niệm Thù , Tống Yến Châu lái xe, Diệp Mộ ở ghế phụ, :