Xuyên không về thập niên 70 làm vợ của quân nhân ưu tú - Chương 542

Cập nhật lúc: 2025-12-23 23:10:33
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Niệm Thù phục, : "Mặc dù con gặp Mộ Mộ nhưng gọi điện cho con bé, thích cô bé , lỡ là con trai nhà họ Tống thích Mộ Mộ nên ly hôn thì , như thể Mộ Mộ của chúng nhất định bám lấy , một nhà nghiên cứu xuất sắc như thế mà còn sợ tìm đối tượng ?"

Diệp Quân Tề con dâu mạnh mẽ cả một đời của mà im lặng, ông cũng gì, nhưng vẫn cảm thấy khả năng cho lắm?

Lúc Tống Yến Châu khỏi thư phòng của ông cụ Diệp, sắc mặt khó coi, ngày đãi tiệc cưới còn suýt nữa dọa những đến ăn tiệc đầu bỏ về.

"Các con đến quân đội hãy xem tình hình thế nào. ép buộc Tiểu Tống, thằng bé giúp đỡ nhiều, nếu thực sự xảy chuyện thì hãy khuyên nhủ Diệp Mộ thật , ông cô cháu gái cũng lý lẽ."

Cuối cùng ông cụ Diệp chốt hạ, Ngô Niệm Thù cũng gì nữa.

Trong lòng tính toán xem sang bên đó mang theo những gì...

Nói chuyện xong với Hà Kiếm Kỳ về những công việc sắp tới, buổi trưa Diệp Mộ trở về quân đội, cơm trưa hôm nay do Mặc Mặc nấu nên đương nhiên phần của cô.

Tống Yến Châu mở cửa nhà mới phát hiện phòng ngủ của Diệp Mộ mở toang, bình thường cô đều thói quen đóng cửa phòng ngủ.

Bây giờ cửa mở, đương nhiên là Diệp Mộ đang ở nhà.

Anh về phía phòng ngủ của Diệp Mộ, phát hiện Diệp Mộ đang cạnh bàn việc gì đó.

Anh bước chân đến cạnh cô Diệp Mộ :

"Anh ở cửa gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-542.html.]

Tống Yến Châu nhướng mày, mỗi thấy cô nhạy bén như , đều khỏi tiếc nuối, nếu cô trở thành quân nhân trong đội thì chắc chắn sẽ là một trong những át chủ bài.

Thậm chí còn thể vượt qua , mặc dù phát triển diện nhưng cũng thấy thiên phú b.ắ.n s.ú.n.g của Diệp Mộ, thời gian huấn luyện đó, thể chất của cô cũng theo kịp, nếu tiếp tục huấn luyện bài bản trong quân đội, tiềm năng của cô là vô hạn.

Trong nhà ngoài cô chỉ còn Mặc Mặc, lúc mở cửa về nhà thường phát tiếng động lớn, cô lên tiếng, hiển nhiên là về.

Xem thấy tiếng bước chân của , nhưng Tống Yến Châu cũng hiểu rõ về tiếng bước chân của , trừ khi cần cố ý che giấu, thì tiếng bước chân của họ đều lớn, đối với bình thường thậm chí thể bỏ qua.

Cũng vì mà đôi khi sẽ dọa đến khác.

Diệp Mộ chỉ thấy mà còn phân biệt khác.

Tống Yến Châu đến, mặc dù về nhà chắc chắn là , nhưng với sự hiểu của về Diệp Mộ, cô chắc chắn thể tiếng bước chân để nhận đến là ai.

"Không ở viện nghiên cứu ?"

"Hay là thành dự án lớn, tạm thời nghỉ ngơi vài ngày?"

Tống Yến Châu kéo một cái ghế xuống cạnh bàn việc của cô, chữ giấy, bên cạnh còn đặt vài bản thiết kế.

Anh tò mò cầm lên xem, hình dáng và kết cấu, cảm thấy giống như đồng hồ, nhưng giống với những chiếc đồng hồ từng thấy.

Diệp Mộ đang thư hồi âm cho Diệp Vãn Sinh, mặc dù thời gian bận rộn, nhưng Diệp Mộ vẫn ngừng thư cho trai, chủ yếu là để hiểu tình hình của họ, xác định môi trường sống của họ còn tệ như .

 

Loading...