Nghiên cứu khoa học sẽ bao giờ dừng , mà ngừng tiến về phía .
Chỉ kẻ lười biếng mới luôn chờ đợi khác nhả quả, những như vốn thích hợp để nghiên cứu, con đường xa.
Sau khi chia tay Diệp Mộ và những khác, Diệp Vãn Sinh đến phòng bệnh của Tống Yến Châu.
lên khu vực viện ở tầng hai thấy một thanh niên hành lang đang treo một tay, tay cầm một lá thư, vẻ như tiện xé lá thư đó .
Thanh niên đó dựa tường hành lang, lật qua lật lá thư tay.
Diệp Vãn Sinh thấy thì trực tiếp tiến lên hỏi:
"Cần giúp đỡ ? giúp xé lá thư nhé?"
Trên thực tế, Đỗ Tư Giai lá thư từ lâu, nhưng cô mở nhẹ nhàng nên vẫn giữ nguyên trạng, trông giống như mở.
Cô ở đây gần với phòng bệnh của Tần Thanh Phong nhất, Đỗ Tư Giai đang suy nghĩ nên đưa lá thư cho đội trưởng .
cho dù đưa cho thì thực kết quả cô cũng giống .
Chỉ hy vọng Tần Thanh Phong mắng cô ít vài câu.
Nghe thấy hỏi, Đỗ Tư Giai ngẩng đầu , khó chịu khi khác cắt ngang suy nghĩ của , cô vốn khó chịu khi nghĩ về những chuyện .
Vì , mặt lộ vẻ kiên nhẫn, nhưng dù thì đối phương cũng ý nên Đỗ Tư Giai cũng để tính cách của khác sợ hãi, chỉ dùng ngón tay kẹp chặt lá thư tay đưa cho đối phương:
"Anh thử xem?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-503.html.]
Giọng điệu vẻ khó chịu, Diệp Vãn Sinh sửng sốt, giọng mới đối phương hình như là thanh niên như tưởng?
Vừa nãy khi ngẩng đầu lên, Diệp Vãn Sinh còn nghĩ răng, mặc dù xinh nhưng với tư cách là đàn ông mà trông như , quả thực phần nữ tính.
Không ngờ rằng vốn là đàn ông, chỉ là cắt tóc ngắn mà thôi.
Diệp Vãn Sinh vội vàng nhận lấy thư định mở giúp cô , nhưng phát hiện bức thư mở sẵn, lúc mới hiểu tại giọng điệu của cô vẻ vui.
Có lẽ là do lòng thừa thãi của phiền khác.
"Xin ." Diệp Vãn Sinh trả bức thư, đồng thời xin .
Tính tình thực sự , lời xin cũng chân thành, giọng dễ và ôn hòa như một cơn gió nhẹ, sự bực bội nhen nhóm trong Đỗ Tư Giai tan biến ít.
Cô cầm bức thư của , Diệp Vãn Sinh từ xuống :
"Anh là của lính ?"
Mặc dù tầng hai chỉ vài lính thương đang ở, nhưng khu vực ở tận trong cùng của hành lang, những ở đây đều là lính thương, đến đây chắc chắn là để thăm quân nhân.
Anh cho cô ấn tượng khá , cô nhét bức thư túi quần áo bệnh nhân :
"Anh tìm ai, thể dẫn đường cho."
Diệp Vãn Sinh đoán phụ nữ mặt hẳn cũng là trong quân ngũ, nếu phụ nữ bình thường sẽ dễ dàng cắt tóc ngắn như , trông chỉ dài hơn một chút, nếu vì tướng mạo và giọng thì thực sự sẽ nhầm là đàn ông.
"Cảm ơn cô." Anh : " tìm Tống Yến Châu, nhưng phòng bệnh của ở , nên cô cứ về phòng nghỉ ngơi , tự đến đó là ."