"Diệp Mộ, cô quen ?"
Anh giảm tốc độ.
Diệp Mộ vội vàng về chỗ cũ : "Anh trai , dừng xe ."
Nghiêm Hồng Cường chuẩn sẵn sàng, cô xong thì lập tức đạp phanh, xe dừng thì Diệp Mộ lập tức mở cửa xe bước , mấy theo cô xuống xe.
Diệp Mộ khựng bên xe Diệp Vãn Sinh chạy về phía , trong lòng vài giây do dự, nhưng khi thấy nụ khuôn mặt Diệp Vãn Sinh và cánh tay đang vẫy về phía , cô từ từ cong môi, đó bước chân chạy tới.
"Anh!!"
"Đừng chạy, đợi qua đó !!" Diệp Vãn Sinh vội .
Mặc dù thời tiết giữa tháng chín vẫn còn nóng, nhưng còn oi bức như giữa mùa hè nữa, lúc mới chỉ là buổi sáng nên thời tiết ôn hòa hơn nhiều so với ánh nắng buổi trưa.
Diệp Vãn Sinh mang theo cơn gió nhẹ chạy đến mặt Diệp Mộ, cúi đầu cô gái trẻ dáng thiếu nữ, trong mắt càng thêm ý , thở hổn hển nhưng giọng dịu dàng, sự thương yêu:
"Đã cao lên , cao thêm chút nữa là bằng luôn."
"Cũng xinh hơn , đúng là hời cho Tống Yến Châu."
" lâu quá gặp, cũng còn với nữa ."
Anh thấy chút xa lạ trong mắt cô, nhưng cũng tức giận, khi nhà họ chia ly thì Diệp Mộ còn nhỏ, còn trong trạng thái như .
So với chuyện , Diệp Vãn Sinh quan tâm đến những chuyện khác hơn, cúi đầu hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-492.html.]
"Có tức giận ? Nếu hận thì cũng , nhưng đừng giận bố ."
Diệp Mộ lắc đầu : "Anh, em giận, chỉ là thỉnh thoảng sẽ nhớ ."
Đây là lời cô cho Diệp Mộ khuất, quả thực nguyên chủ hận ai, chỉ là khi sợ hãi, cô vô cùng nhớ gia đình, hy vọng họ ở bên cạnh để thể bảo vệ cho cô .
Đây cũng là lý do tại nguyên chủ tìm bà cụ đó, việc qua giữa một già một trẻ, thực ý nghĩa là nương tựa .
Sau khi bà cụ đó qua đời, khi sợ hãi, nguyên chủ còn chỗ dựa về mặt tinh thần nữa, một vốn yếu đuối càng trở nên yếu đuối hơn.
"Không hận, nhưng đôi khi sẽ sợ." Diệp Mộ bày tỏ cảm xúc của nguyên chủ với Diệp Vãn Sinh, cô cụp mắt, xong ngẩng đầu Diệp Vãn Sinh, nghiêm túc : " bây giờ em còn là em yếu đuối của ngày xưa nữa."
Trong mắt Diệp Vãn Sinh lấp lánh nước mắt, hít một thật sâu thở run rẩy, :
"Ừ, . Bây giờ em là nhà nghiên cứu xuất sắc của quốc gia, và bố ông bà đều tự hào về em."
"Vâng." Diệp Mộ cũng mỉm gật đầu.
Diệp Vãn Sinh nụ khuôn mặt cô, nhưng hốc mắt đỏ hoe, giơ tay xoa đầu Diệp Mộ, : "Xin ..."
"Anh?" Diệp Mộ chút hiểu tại đột nhiên xin , chẳng vẫn ?
Nhìn dáng vẻ của , Diệp Mộ chút , chỉ thể an ủi một cách cứng nhắc: "Anh đừng xin , cũng đừng , em ở quân đội và viện nghiên cứu ."
Diệp Vãn Sinh giơ tay lau nước mắt nơi khóe mắt nhẹ nhàng ôm lấy Diệp Mộ, vuốt ve mái tóc của cô, nghẹn ngào : "Mộ Mộ lớn , là vô dụng, mới khiến bộ gánh nặng của gia đình đổ lên vai em."
Diệp Mộ lúc mới tại xin , cô giơ tay vỗ nhẹ lưng Diệp Vãn Sinh, an ủi: "Anh, em lợi hại, giúp đỡ gia đình dễ dàng, đừng buồn nữa."