Mỗi khi vì cảm xúc bộc phát mà lý trí bình tĩnh , tình cảm lúc bắt đầu lặng lẽ phai nhạt.
phần lớn thời gian Tống Yến Châu đều lý trí, ít khi bộc phát cảm xúc, cho dù thực hiện một hành vi cảm tính, thì phần lớn thời gian đều tự nhận thức hành vi .
Từ khi nhận tình cảm của đối với Diệp Mộ, thứ đều đổi, tình cảm của hề vì sự bình tĩnh lý trí của mà giảm bớt, mà là ngừng sâu sắc hơn.
Trong nỗi nhớ khi Diệp Mộ ở bên cạnh, trong từng phút từng giây ở bên cô, tình cảm của càng sâu sắc hơn.
Ký ức về cô càng rực rỡ, trong đầu dệt nên từng bức tranh, thích sự nhiệt tình của cô đối với nghiên cứu, thích tính cách tùy hứng nhưng nghiêm túc của cô, cô hiểu sâu sắc hơn về nhiều thứ, xa hơn , thích cô thông minh tuyệt đỉnh.
Thậm chí là trong ký ức tìm dáng vẻ cô cố tình đáng thương nũng, Tống Yến Châu cũng thấy đáng yêu vô cùng.
Anh tỉnh táo đắm chìm đây, lý trí điên cuồng vì điều .
Diệp Mộ chính là tất cả cảm tính của .
"Vậy nên, em đồng ý ? Đến tháng mười chúng sẽ ly hôn nữa. Được ?"
Tống Yến Châu căng thẳng và mong đợi, theo tình hình hiện tại phán đoán, khả năng Diệp Mộ từ chối là nhỏ, vội vàng thêm:
"Anh , chỉ cần em ở bên cạnh thì sẽ đối xử với em, nhưng nghĩ rằng tính cách của chúng sự khác biệt, nếu em thấy điểm nào thì hãy cho ."
Diệp Mộ chằm chằm đôi mắt , lẽ bao giờ rõ cảm xúc trong mắt như , trong mắt mang theo sự ấm áp, cũng thể sự căng thẳng và mong đợi, dường như hy vọng cô thể đồng ý.
Nhìn mãi, Diệp Mộ nhịn bật , giơ tay hai nắm lấy lắc lắc, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-479.html.]
"Anh cũng ngốc đến , chẳng lẽ câu trả lời của em ?"
Tống Yến Châu cô như , mới thả lỏng, cũng theo cô, nhịn kéo cô về phía , buông tay ôm cô và :
"Anh ôm một lát ?"
"Dù là em đoán , nhưng cũng chẳng bằng để tự , như sẽ khiến em vui hơn, cũng chỉ câu trả lời từ chính miệng , em mới thể thực sự chắc chắn."
"Em đoán bí mật của , cũng chỉ là thử thăm dò đấy ? Người thông minh hơn cả như em, cũng thể chắc chắn đoán đúng ."
Diệp Mộ ôm bằng một tay, là ôm một lát thì cứ để ôm một lát, cô cũng dứt khoát dựa , tiện thể :
"Thực nếu thích em, em cũng vui."
"Vừa nãy lúc ăn cơm, đột nhiên đề cập đến chuyện ly hôn, em còn suy nghĩ mất hứng như . Dù em ở đây thể là vì , vì trời mưa đóng đường."
Tống Yến Châu cô thì hiểu , chẳng trách nãy cô vẻ công tư phân minh như , hóa là vì cô tức giận.
"Xin , chỉ em về Mặc Mặc, nó thế , vì thể đến chuyện ly hôn ."
"Anh bóng gió một chút, ngờ để lộ sơ hở em phát hiện."
Trên thực tế, đây Diệp Mộ hề quan tâm đến những khía cạnh , những sơ hở mà Tống Yến Châu cũng tính là sơ hở gì.