Xuyên không về thập niên 70 làm vợ của quân nhân ưu tú - Chương 439

Cập nhật lúc: 2025-12-21 23:09:37
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù Tần Thanh Phong nghi ngờ tên nhóc vấn đề, nhưng dù vấn đề , vấn đề lớn đến , thì cũng đưa về nước thẩm tra kỹ lưỡng.

Tống Yến Châu lắc đầu : "C.h.ế.t ."

Anh còn nhớ đêm đó trò chuyện với đó lâu.

Đó là đêm duy nhất tương đối an , bởi vì bên cạnh phản bội nên để quá nhiều dấu vết và manh mối.

Tống Yến Châu đoán phản bội, nên cùng Tần Thanh Phong chia hành động.

đó cũng đoán ý định của Tống Yến Châu.

Trong bóng tối, Tống Yến Châu đề phòng đối phương, còn đối phương chỉ khu rừng rậm rạp, lắng tiếng xào xạc trong rừng, nhỏ giọng :

"... Tổng cộng bốn lộ, họ sẽ dùng những hình phạt tàn khốc nào, thể chịu , nhưng thể đồng đội của họ tra tấn đến c.h.ế.t."

" đồng ý với yêu cầu của họ, họ mượn lính đ.á.n.h thuê ở đây để giải quyết đội của . Đặc biệt là , từ khi thành một nhiệm vụ, họ thu thập thông tin liên quan đến khắp nơi."

"Muốn dụ các đến, đưa một điều kiện. yêu cầu họ cho ba một cái c.h.ế.t thoải mái."

"Kẻ phản quốc là , còn bọn họ đều là liệt sĩ."

Giọng trong bóng tối càng càng nghẹn ngào, Tống Yến Châu trả lời thế nào, cũng lúc gì cũng vô nghĩa.

Chỉ trút bầu tâm sự một hồi lâu, hai đề phòng lẫn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Nói là nghỉ ngơi, nhưng chỉ nhắm mắt , về cơ bản sẽ thực sự ngủ , họ cần luôn cảnh giác, trong khu rừng như , ngay cả khi kẻ thù tìm thấy họ, thì rắn rết và thú dữ trong rừng cũng đủ khiến họ đau đớn.

Cũng chính đêm đó, mà Tần Thanh Phong hỏi tự b.ắ.n đầu tự sát.

Tiếng s.ú.n.g khiến những kẻ truy đuổi chú ý, Tống Yến Châu đành bỏ xác nhanh chóng chuyển .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-439.html.]

Nghe xong lời Tống Yến Châu , Tần Thanh Phong chỉ thở dài, cũng nên lời.

Cả hai cứ im lặng cho đến khi Diệp Mộ xách một túi quýt .

"Sao thế?"

Vừa cửa, Diệp Mộ nhận bầu khí nặng nề giữa họ, đặt túi quýt sang một bên hỏi,

"Anh ngủ trưa ? Vậy ăn quýt ? Vừa mới mua đấy, là những quả cuối cùng trong siêu thị, suýt thì mua ."

Tần Thanh Phong đưa tay : " ăn, ăn."

Diệp Mộ ném cho một quả, đó bóc cho Tống Yến Châu một quả.

Tống Yến Châu chia nửa quả quýt mà Diệp Mộ đưa cho cho cô, đó với Tần Thanh Phong: "Cái gì cũng ăn, đây là đồ mua bằng tiền, nhớ trả tiền đấy."

Tần Thanh Phong dừng động tác nhai quýt , Diệp Mộ, : "Cô xem, cô xem, keo kiệt quá."

Diệp Mộ diễn kịch với , cô kéo ghế đẩu nhỏ của xuống một bên, :

"Anh , đừng lôi ."

Tình cảm của hai cũng khá , ngày nào Tần Thanh Phong cũng đến phòng bệnh của Tống Yến Châu, cô lo Tống Yến Châu thấy buồn chán nữa.

Tống Yến Châu giả vờ chất vấn Diệp Mộ: "Sao em bênh ?"

Tần Thanh Phong giọng kỳ quái: "Tại bênh keo kiệt như , em dâu thấy đúng ?"

Diệp Mộ: "?"

Tại hai cứ lôi cô , một giường, một bên giường đều chằm chằm cô, như thể cô chủ trì công lý .

 

Loading...