Tống Yến Châu ngạc nhiên, sự quan tâm và hành động chút do dự của cô khiến trái tim như lấp đầy, ấm áp hạnh phúc.
Tống Yến Châu đột nhiên nắm lấy tay cô, nắm chặt trong lòng bàn tay, Diệp Mộ thấy lòng bàn tay ấm áp như thể gom hết ấm cơ thể , truyền sang cho cô qua tay cô.
Cô thấy lạ, quen với hành động mật như thế .
Dù rằng... Họ cũng từng những hành động mật hơn, nhưng rõ ràng như thế thì đây là đầu tiên.
Cô thấy quen.
Diệp Mộ nắm c.h.ặ.t t.a.y , im lặng một lúc giật giật tay, vẫn rút .
Tống Yến Châu vội vàng : "Xin , em học chữa bệnh vì , ... quá xúc động, xin ."
Thực đúng là xúc động thật, nhưng khi chạm tay cô, thể buông ngay.
vẫn nhịn thử cô một chút, xem phản ứng của cô như thế nào, để thể chuẩn tâm lý.
Anh dám hành động gì khác, chỉ nắm tay Diệp Mộ như bình thường, bất kỳ hành động thừa nào, sợ khiến Diệp Mộ khó chịu bài xích.
"..." Diệp Mộ hiểu xin liên tục, cô : "Chỉ nắm tay thôi mà, gì , ôm cũng ôm , bế cũng bế , tính là gì chứ? Cái nắm tay cũng giống như khi Diệp Tri Thư nắm tay em thôi, xin em gì?"
"Anh gì sai với em mà xin ?"
Hay là gì với ? Nếu cứ xin mãi thế?
Diệp Mộ chỉ thể kết luận như , cô Tống Yến Châu bằng ánh mắt sắc bén.
Không khí trong phòng bệnh bỗng chuyển từ ái sang nghiêm túc, thậm chí chút nguy hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-399.html.]
Cứ như thể nếu Tống Yến Châu thực sự điều gì với Diệp Mộ, cô thể trở mặt ngay lập tức.
Tống Yến Châu Diệp Mộ hồi lâu, ánh mắt dần trở nên nặng nề. Diệp Mộ càng quan sát Tống Yến Châu, nghi ngờ trong lòng cô càng tăng.
Sau một hồi trầm ngâm, Tống Yến Châu cẩn trọng :
"Anh định lừa em. Thực sự một chuyện thể cho em ngay bây giờ. Nó liên quan đến ... mà thể liên quan đến em, nhưng chủ yếu là chuyện cá nhân của ."
Diệp Mộ hiểu lẽ đó là chuyện riêng tư của , mối quan hệ giữa hai định sẵn sẽ liên quan đến , cho nên nó sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến cô.
Cô ngay: "Em còn tưởng điều gì đó thực sự với em chứ. Nếu đừng xin nữa. Trước đây như ."
"Một nhiệm vụ thôi mà, trở nên nhát gan thế? Luôn xin em? Nếu em thực sự tức giận, một lời xin của cũng chẳng giải quyết gì."
Cô thoải mái, Tống Yến Châu cũng mỉm gật đầu, nhưng thực sự như , lẽ chỉ thần tiên mới .
Vì quá để tâm nhận ý nghĩa và tầm quan trọng của cô đối với , nên vô thức càng cẩn thận hơn. Anh phạm một sai lầm nhỏ nào.
Không tiếp tục đề tài , Tống Yến Châu đưa tay gõ nhẹ hộp giữ nhiệt bên cạnh cô và hỏi: "Bên trong là gì ?"
"Em tự nấu ăn ?"
Anh nghi ngờ khả năng nấu nướng của Diệp Mộ.
Nhìn sự nghi ngờ trong mắt , Diệp Mộ cố tình trêu : " , thương, nên em nghĩ vẫn nên tự tay nấu một chút gì đó cho ."
"Thế nào ăn ?"
Tống Yến Châu: "..."