Xuyên không về thập niên 70 làm vợ của quân nhân ưu tú - Chương 1264

Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:27:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ngẩn , chậm rãi hỏi: "Đàm Mặc Ngự?"

Đàm Mặc Ngự kéo khẩu trang xuống, ký túc xá : "Chỉ huy, chị mới ngủ dậy ?"

Anh mái tóc vẫn còn rối bù của Diệp Mộ với vẻ mặt chút khó tả, cảm giác như sắp mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, đặc biệt ấn cái chỏm tóc ngốc nghếch đỉnh đầu Diệp Mộ xuống.

Diệp Mộ nhét con mèo trong tay lòng Đàm Mặc Ngự: "Ngủ bù một giấc."

"Vậy chúng cùng ăn trưa. Sáng nay Trạm Ngọc và Ong Nhỏ đều đang ở đó."

Anh nhận lấy con mèo, Tống Yến Châu lập tức giãy giụa thoát khỏi lòng Đàm Mặc Ngự. Đàm Mặc Ngự tùy tiện tìm một chỗ xuống, :

"Mèo của cô thích . Vốn định theo nó tìm cô, kết quả nó dẫn lòng vòng trong trường."

"Chúng thêm thông tin liên lạc trí não thực tế , chỉ huy của Bạch Ngô cũng chuyển cho . thêm hết . Thông tin liên lạc của Trạm Ngọc thì , lát nữa chuyển cho cô."

Diệp Mộ tháo vòng tay trí não ném cho , thấy mặt đỏ, hai tai càng đỏ như nhuộm màu, trong suốt như , chỉ cảm thấy buồn :

" mở giao diện ghép nối thêm bạn, thử ."

Nói xong Diệp Mộ liền phòng tắm. Đợi cô rửa mặt xong , cũng một bộ quân phục màu đen đỏ của Học viện Quân sự Liên Ưng.

Chủ yếu là gì khác để mặc, chỉ đồ do trường chuẩn . Hành lý đều ở Học viện Cửu Tinh 1, cô cũng cảm thấy cần thiết mua thêm. Học viện Cửu Tinh 1 mở phong tỏa là thể về , vì tạm thời mặc tạm cũng .

Đàm Mặc Ngự trả trí não cho Diệp Mộ. Diệp Mộ đeo : "Cậu đeo khẩu trang nếu ngay cả chuyện cũng lưu loát."

Sao đeo khẩu trang mới thể chuyện bình thường, nếu thì mặt đỏ tai hồng đến mức chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-1264.html.]

Đàm Mặc Ngự mím môi, đáy mắt dâng lên nụ dịu dàng, kéo khẩu trang lên theo Diệp Mộ. Hai ngoài ký túc xá, Tống Yến Châu nghiêm chỉnh ghế sofa trong ký túc xá, tùy ý vẫy đuôi tiễn bọn họ .

Đến cửa, Diệp Mộ dừng bước, đầu con mèo xám ghế sofa, đột nhiên vỗ vỗ vai :

"Linh Đang, lên đây."

Đàm Mặc Ngự cũng về phía Linh Đang, đợi nó tới.

Tống Yến Châu hai ở cửa ký túc xá. Một mặc quân phục trường quân sự màu đen lạnh lùng, cao lớn thẳng tắp như cây tùng, thiếu niên tóc đỏ đeo khẩu trang, còn thấy chút dáng vẻ nãy chuyện còn đỏ mặt trong ký túc xá.

Cô gái tóc đen tuy rằng trong mắt mang theo vài phần ý , nhưng bộ quân phục màu đen và mái tóc đen nhánh hòa một thể, khiến cô chút lạnh lùng. ... Vậy mà, đầu gọi cùng.

Ánh mắt Tống Yến Châu rơi xuống vai cô. Quân hàm vai quân phục là nền đen viền đỏ. Tống Yến Châu cảm thấy chút màu đỏ vai đó giống như rơi lòng .

Anh lắc đầu, nhảy xuống ghế sofa, đến mặt Diệp Mộ.

Diệp Mộ cúi đầu , vỗ vỗ vai : "Nhảy lên đây."

Tống Yến Châu: "..."

Không , mà là lo lắng sẽ hỏng quần áo của cô.

thấy Diệp Mộ động tác gì khác. Cuối cùng vẫn theo, hai cái bám quần áo Diệp Mộ, nhảy lên vai cô xổm ở đó.

Đàm Mặc Ngự mà vô cùng kinh ngạc, thang máy nhịn cảm thán: "Mèo của cô ngoan như ?"

 

Loading...