Cô tâm ý, dường như đang chuyện quan trọng.
Một lúc , cô một trang web một chương trình, lướt và lọc nội dung bên trong một cách cực kỳ nhanh ch.óng.
Ký túc xá trở nên yên tĩnh, Tống Yến Châu xổm bên cạnh cô thao tác, thỉnh thoảng thể thấy thông tin quan trọng màn hình quang não của cô, liên quan đến nhà nghiên cứu gian.
Mãi cho đến nửa đêm, Tống Yến Châu thấy cô vẫn ý định nghỉ ngơi liền giơ móng vuốt lên chạm nhẹ tay cô gái.
Ngón tay đang gõ bàn phím của Diệp Mộ khựng một chút, tiếp tục:
"Sao ? đột nhập quang não của một nhà nghiên cứu gian, xem qua thông tin nghiên cứu và hồ sơ thí nghiệm của họ. Anh yên tâm, họ bắt . cũng ác ý."
[Đi ngủ . ]
Tống Yến Châu gõ bốn chữ màn hình quang não.
Diệp Mộ : "Ngày mai là cuối tuần, sẽ giúp xem cách nào . Ngoài , hôm qua hỏi sư phụ của . Vài ngày nữa ông cũng thể cho chúng thêm một thông tin."
Sư phụ của cô là nhà nghiên cứu gian, nhưng quen nhiều chuyên gia đầu ngành, lĩnh vực nghiên cứu gian tự nhiên cũng .
Kỹ thuật quang não của cô quả thực nhưng một quang não của chuyên gia đầu ngành mà cô vẫn dám đột nhập .
Vì chỉ thể chờ tin tức từ Diệp Khác.
Cho dù ngày mai là cuối tuần cô cũng thể thức trắng đêm .
Tống Yến Châu tán thành, còn gõ chữ khuyên cô thêm vài câu, Diệp Mộ vội : "Bình thường ngủ khá sớm nhưng bây giờ giúp . Có lẽ khi ngủ một giấc dậy, sẽ giúp nữa."
Tống Yến Châu sững sờ, vẫn chọn gõ một hàng chữ: [Em nghỉ ngơi , chuyện khác để ngày mai hẵng . ]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-1202.html.]
Diệp Mộ: "... Quả nhiên là nguyên tắc."
Diệp Mộ để ý đến nữa. Thực giúp chỉ là một phần nguyên nhân, một phần nguyên nhân khác là cô cảm thấy tình huống của Tống Yến Châu kỳ lạ.
Điều khiến cô chút nghiên cứu vì mới tìm hiểu thông tin về nghiên cứu gian, cố gắng tìm cách giải quyết.
khi xem qua một lượt vẫn tìm cách để Tống Yến Châu trở về. Hiện tại các thí nghiệm xuyên gian vẫn bằng chứng chứng minh là thành công.
Cô suy nghĩ một lát chuyển sang tìm hiểu khía cạnh khác.
Tống Yến Châu thấy Diệp Mộ để ý đến , xổm chờ một lúc, vẫn thấy cô ý định nghỉ ngơi. Anh suy nghĩ một chút cúi đầu c.ắ.n lấy tay áo của cô, cố gắng kéo cô về phía giường.
Diệp Mộ giật giật, rút tay áo khỏi miệng , im lặng một lát:
"Anh đừng quậy nữa."
Tống Yến Châu meo meo vài tiếng ú ớ. Dù Diệp Mộ hiểu, nhưng cũng đoán ý của .
Tóm là thúc giục cô nghỉ ngơi.
Cô con mèo xám tro đang cố gắng hết sức, đưa tay túm lấy gáy của nó, dễ dàng nhấc bổng nó lên.
Tống Yến Châu: "..."
Diệp Mộ vẻ mặt bất lực và kinh ngạc của chọc , ném con mèo sang một bên:
"Anh là , tại còn những thói quen của mèo? Theo lý mà thì nên nha. Đã rõ là thì hành vi của con chứ."
Tống Yến Châu cũng thấy lạ. Còn kịp trả lời, Diệp Mộ suy nghĩ một chút, : "Có thể là ý thức thể của Linh Đang áp chế nhưng vẫn đang phát huy một thói quen theo bản năng."