Xuyên không về thập niên 70 làm vợ của quân nhân ưu tú - Chương 1192

Cập nhật lúc: 2026-01-08 13:59:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cấp độ AS, chạy đến trường bên cạnh học văn, thật sự hiểu nổi. May mà cao tay, giữ ngay lập tức."

"Sinh viên trường bên cạnh?" Tư Uyên chút chua xót: "Sao trường bên cạnh cứ nhận những hạt giống như ? Từng . Từng một, cứ thích đến trường bên cạnh đến thế?"

Mặc dù trường quân sự cũng thường xuyên nhận những hạt giống thăng cấp lên nhưng những hạt giống trong tầm quan sát của bọn họ từ nhỏ, sớm bọn họ coi là của .

Hoa nhà nào thơm bằng hoa dại?

So với sinh viên trường quân sự sớm trong túi, hạt giống của trường bên cạnh càng khiến thèm thuồng hơn.

Trường bên cạnh chỉ một hai nhận hạt giống . Trước đây Tống Lam Gian chính là sinh viên của trường bên cạnh. Bởi vì quá xuất sắc nên thu hút sự chú ý của huấn luyện viên nhà bọn họ, cuối cùng huấn luyện viên cướp về.

Cũng từ Tống Lam Gian, sinh viên của Học viện Đệ Nhất Tinh Tế Cửu Thiên cũng Học viện Quân sự Liên Ưng chú ý nhiều hơn.

Không chú ý thì thôi, chú ý giật , phát hiện ít hạt giống .

Là kiểu, cho dù từ nhỏ học trường quân sự, đến trường quân sự cũng nhanh ch.óng trở nên nổi bật.

"Cướp về!" Tư Uyên đoạn ghi hình chiến đấu vẫn đang phát, một cách dứt khoát: "Dù trường chúng cũng đầu tiên cướp của trường bên cạnh."

Tề Thanh tán thành: "Nghĩ giống ."

Sở Du tắt đoạn ghi hình, đ.ấ.m tay với Tư Uyên, gian xảo: "Cướp về!"

" thấy thiên phú của cô tầm thường, khi nghiệp, chắc Tống Lam Gian điều ."

"Hừ, thằng nhóc đó bây giờ hòa nhập khá . Hiện tại chẳng bộ liên quân là đều theo , ở liên quân ăn ngon thật đấy." Tư Uyên vắt chéo chân, .

Đừng , thì chính là ghen tị. ...

Diệp Mộ nghỉ ngơi đủ sàn đấu tập, cũng đói bụng, dậy định ăn cơm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-1192.html.]

Đấu tập của trường quân sự là đ.á.n.h thật sự, cô coi như nếm trải.

Thảo nào hôm qua Sở Du hôm nay chỉ một tiết học, đó chính là đấu tập với các lớp khác.

Một trận đấu tập như đ.á.n.h xong, cơ giáp của đều hỏng, đổi cái mới. Tất cả đều thương nhẹ, nếu thì dịch trị thương chuẩn sẵn ở bên cạnh để gì.

Trạng thái như mà còn huấn luyện thì thật sự là biến thái.

Đây cũng tính là vết thương quá nặng, uống dịch trị thương, tối nay ngủ một giấc, ngày mai là khỏi.

"Trưa nay ăn gì?" Bạch Ngô đút tay túi bên cạnh Diệp Mộ, nghĩ đến đồ ăn trong nhà ăn.

Diệp Mộ: "Có gì ăn nấy."

kén ăn.

"Sở Du ngày mai học gì." Đi đến cửa nhà ăn, Diệp Mộ đột nhiên lên tiếng đó Bạch Ngô, cố gắng tìm kiếm câu trả lời từ .

Có lẽ là nhưng cô thấy, hoặc là chú ý?

Lúc đó, sự chú ý của cô đặt khác mà đặt tay .

"Ngày mai..." Bạch Ngô úp mở: "Ngày mai cuối tuần nghỉ mà. Cô là biến thái , cuối tuần còn học?"

"Cô đ.á.n.h cho ngốc chứ, cô bé?" Anh nở nụ đầy vẻ từ ái xoa đầu Diệp Mộ, đau lòng : "Cô nhanh ch.óng tỉnh !"

Diệp Mộ: "..."

Cô thở phào một nhẹ nhõm, về phía bàn ăn: "Cậu giúp mua cơm , cho tiền boa."

 

Loading...