Bây giờ, Diệp Mộ chỉ chọn những môn học đảm bảo tín chỉ cần thiết để nghiệp, thời gian còn đều để trống. Cô dự định nghiên cứu kỹ lưỡng việc học chiến đấu bằng cơ giáp.
Còn về việc sinh viên của Diệp đại sư thể nghiệp với tín chỉ đủ, thì cả.
Danh dự nào quan trọng bằng mạng sống, huống chi cũng ai cô là sinh viên của thầy.
Tống Yến Châu giường bệnh, cuộc đối thoại giữa Diệp Mộ và Tề Thanh mà mơ hồ hiểu, đang phân tích kỹ lưỡng.
Nghe vẻ như là thứ dùng để phân cấp thể chất của con trong thời đại tinh tế ? Tinh thần lực là gì, nghĩ theo nghĩa đen thì thể hiểu nhưng Tống Yến Châu hiểu.
Còn về cơ giáp, lẽ chính là v.ũ k.h.í hình mà những cứu họ đó điều khiển?
Trước khi đến tinh tế, thật sự thể tưởng tượng loại v.ũ k.h.í như . Một thứ tính cơ động siêu cao, sức mạnh cực kỳ mạnh mẽ, khiến nảy sinh vô tò mò.
Anh nội dung màn hình ánh sáng của Diệp Mộ, thấy cô đăng ký môn học cơ giáp, trong lòng cũng chút Ngo ngoe động.
Không khi cô lên lớp, thể theo ?
Dù thể , cũng thử!
Đợi vết thương của Diệp Mộ định, đáng lẽ chuyển đến bệnh viện.
Tề Thanh giữ Diệp Mộ phòng y tế của trường quân sự để điều trị. Diệp Mộ cảm thấy cũng . Điều trị ở cũng là điều trị.
Phòng y tế của trường quân sự đầy đủ thiết , thua kém gì bệnh viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-1164.html.]
Vì , cô tiếp tục ở trường quân sự để điều trị. Sau khi vết thương của Linh Đang khỏi, mỗi ngày nó đều chạy ngoài, là chơi nữa.
Tề Thanh đưa t.h.u.ố.c ngày hôm nay cho Diệp Mộ. Linh Đang từ ngoài cửa , nhảy lên giường.
"Hôm nay về sớm ?" Diệp Mộ con mèo xám, hai ngày nó đều chờ đến tối mịt nó mới chịu về phòng y tế ?
"Con mèo của cô trở thành thú cưng của cả trường quân sự , cũng cho ăn. nó còn chỉ ăn đồ khác cầm tay, đồ để đất nó ăn. Một con mèo mà lắm bệnh tật thế đó."
Diệp Mộ vuốt ve Linh Đang: "Đồ đất sạch sẽ. Linh Đang từng thương, sức khỏe . Không ăn cũng gì sai."
Tống Yến Châu xuống bên cạnh Diệp Mộ, thầm nghĩ là con , bản chỉ là tạm thời ở trong cơ thể mèo mà thôi. Mặc dù việc lãng phí lương thực là đáng hổ nhưng thể để bản trở nên giống thú. Anh liệu điều khiến dần dần quên là con .
tất cả chuyện đều cần tính cảnh giác. Bởi vì trong cơ thể con mèo , một bản năng của động vật mà thể kiềm chế.
Ví dụ như thích l.i.ế.m lông, thích vồ đồ vật, ...
Điều khiến Tống Yến Châu càng cảnh giác hơn, yêu cầu bản luôn giữ cho sự tỉnh táo của một con .
Tề Thanh bất lực trời, còn những con mèo hoang bên ngoài thì ?
"Vết thương của cô hai ngày nữa là khỏi. Khỏi khá nhanh." Nhìn Diệp Mộ nuốt t.h.u.ố.c, Tề Thanh một câu đầy ẩn ý.
Trong thời gian dưỡng thương Diệp Mộ ngoan ngoãn. Bất kể Tề Thanh yêu cầu gì cô cũng đều hợp tác.
Có lẽ là vì nên tốc độ hồi phục của Diệp Mộ vượt quá dự đoán của cô. Xem cần một tuần, năm sáu ngày là thể khỏi hẳn .