Xuyên không về thập niên 70 làm vợ của quân nhân ưu tú - Chương 1157

Cập nhật lúc: 2026-01-08 13:58:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ yếu là con mèo lẩm bẩm trông buồn thú vị.

Tống Yến Châu thấy Diệp Mộ dừng , còn tưởng giao tiếp thành công, rằng bất kể là ai cũng cảm thấy đang lẩm bẩm mắng 'Con sen' của .

Ngay cả Diệp Mộ cũng nghĩ như .

Cô im lặng một lúc, thử về phía vài bước. Thấy Linh Đang theo sát bước chân , lúc dường như mới phản ứng .

Có lẽ Linh Đang đang lẩm bẩm, mà là bảo cô dẫn đường?

Cô đến chỗ giáo viên chủ nhiệm báo danh, nhận đồng phục và những thứ cần thiết khác.

Ngay đó, cô lên xe buýt trong trường đến khu ký túc xá, nhận chìa khóa ký túc xá của từ quản lý.

cô cũng nhập học muộn, là sinh viên tuyển thẳng vì vị trí nào .

xếp một góc trong khu ký túc xá. Đây là tòa nhà ký túc xá gần đường phố nhất, hơn nữa Diệp Mộ còn ở tầng tám mươi mấy, cách bạn học cùng lớp của mười vạn tám ngàn dặm.

Trong cùng tầng lầu cũng là vị trí phong thủy lắm.

Diệp Mộ bên cửa sổ màn hình quảng cáo nhấp nháy tòa nhà cao tầng đối diện, nhất thời gì.

Buổi tối ngủ nhất định kéo rèm thật kín!

Hệ thống quản lý trong phòng kích hoạt nhưng việc dọn dẹp vệ sinh phòng vẫn cần một thời gian. Diệp Mộ định ngoài dạo quanh trường, để tránh đến lúc lên lớp tìm chỗ.

Ngoài , cô còn nhận đồ của Linh Đang gửi đến bằng chuyển phát nhanh tinh tế.

Tống Yến Châu theo Diệp Mộ suốt dọc đường, chứng kiến ít máy móc cực kỳ tiên tiến, từ lúc đầu kinh ngạc, đến bây giờ cảm xúc của chút tê liệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-1157.html.]

Lúc chỉ cảm thấy dù xuất hiện thứ gì khiến kinh ngạc nữa, e rằng cũng thể tiếp nhận một cách dễ dàng.

Thời đại tinh tế , đối với , thật sự chút quá tiên tiến. Nó khiến bắt đầu hoài nghi đây là ảo giác của ?

cảm thấy ngay cả ảo giác của , e rằng cũng đạt đến trình độ .

Đi theo cô gái tới gặp giáo viên chủ nhiệm, cuối cùng Tống Yến Châu cũng tên của cô gái là Diệp Mộ.

Anh xổm bên cửa sổ một lúc, thấy Diệp Mộ ngoài, cũng theo ngoài.

Vừa mở cửa, sinh viên ở đối diện Diệp Mộ cũng tình cờ mở cửa.

Người đó mặc áo sơ mi màu be rộng thùng thình, cúc áo cũng cài, lộ một mảng lớn l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, tóc tai rối bù, rõ ràng là mới tỉnh ngủ, định đến ký túc xá của em nào để chơi.

Diệp Mộ liếc , sững sờ một lúc. Nam sinh đối diện cũng sững sờ, đó giơ tay lên vẫy vẫy với Diệp Mộ, mặt nở nụ :

"Sinh viên năm nhất ? Chào buổi chiều-"

Là một phóng khoáng, dễ gần.

Cách ăn mặc của nam sinh trong mắt Diệp Mộ vấn đề gì, nhưng trong mắt Tống Yến Châu, là vấn đề.

Ăn mặc lôi thôi, đầu tóc bù xù, xuất hiện mặt một nữ đồng chí như , quả thực là quy củ, khác gì lưu manh?

Diệp Mộ lịch sự gật đầu: "Chào học trưởng."

Từ thông tin trí tuệ nhân tạo, cô tầng ở là sinh viên năm tư.

"Được ... Ối chà, con mèo dữ quá." Nam sinh híp mắt chào hỏi Diệp Mộ xong, cúi đầu liếc con mèo bên chân cô, ánh mắt của con mèo xám dọa cho giật . Anh cảm thấy con mèo đang nhảy lên cào một cái vì thế vội vàng đầu chạy ký túc xá của em .

 

Loading...