Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 90: Chỉ có thể hiểu, không thể nói
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:35
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão Hoàng đế thấy y chịu lọt tai, thêm nữa. Những lời tiêu hao ít tinh thần của ông.
Nằm giường, nếu l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn phập phồng, sẽ nghĩ ông băng hà.
Hoàng T.ử Ngang dường như chẳng hề sợ bản tính bại lộ, ngay cả một thái y cũng gọi cho ông, chỉ một lát lưng rời .
Lão thái giám vẫn luôn chờ đợi ở một bên, thấy , liền vội vàng bò dậy, chạy nhỏ tới giường Lão Hoàng đế.
Sắc mặt y tái nhợt, lo lắng gọi khẽ: "Hoàng thượng? Hoàng thượng? Người tỉnh ..."
Lão Hoàng đế tiếng gọi đ.á.n.h thức, tinh thần càng thêm tiều tụy: "Khụ... khụ khụ..."
Lão thái giám thấy ông tỉnh thì mừng rỡ lau nước mắt, chạy rót một chén nước, đỡ ông uống.
Lão Hoàng đế uống vài ngụm nước, giảm bớt chứng khô miệng, thêm chút tinh thần.
Nhìn thái giám bầu bạn bên cạnh từ nhỏ, ông động tâm tư.
Ông thẳng đôi chân của lão thái giám.
Lão thái giám ông đến khó hiểu, nhịn hỏi: "Hoàng thượng? Lão nô điều gì ?"
"Ngươi đây."
Lão thái giám lời đặt chén xuống, tới giường ông.
"Lão nô mặt."
Lão Hoàng đế suy nghĩ : "Ngươi chạy hai vòng cho Trẫm xem."
Mặc dù trong lòng lão thái giám chất chồng nghi vấn, y vẫn thêm lời nào, ngoan ngoãn chạy hai vòng trong căn phòng lớn.
Chạy xong, y thở dốc đến mặt Lão Hoàng đế, cúi hành lễ: "Lão nô... Lão nô chạy xong , Hoàng thượng."
Lão Hoàng đế gật đầu, căn dặn y: "Dọn b.út mực giấy nghiên cho Trẫm."
Lão thái giám từ nhỏ luôn chăm sóc Lão Hoàng đế cho đến nay, ngay cả sự kỳ quái , y há ông gì.
Vội vàng : "Hoàng thượng..."
Lão Hoàng đế phất tay, ho khan một tiếng mới : "Hiện giờ, mà Trẫm thể tin tưởng chỉ còn ngươi."
"Tình trạng của Trẫm, Trẫm tự . Ngươi cũng thấy, để triều Dương hủy trong tay Trẫm, ngôi vị thể để T.ử Ngang . Nó là minh quân, chỉ là một kẻ hồ đồ tiểu nhân che mắt, thể gánh vác trách nhiệm một quốc gia."
Không ông hạ thấp đứa con trai yêu thương, mà sự thật là như , ông thể nhắm mắt ngơ.
Lão thái giám nước mắt lưng tròng: "Lão nô, lão nô đều theo Hoàng thượng."
Lão Hoàng đế phất tay: "Đi ."
Lão thái giám lĩnh mệnh, lặng lẽ chuẩn b.út mực và thánh chỉ cùng Ngọc Tỷ, các vật quan trọng chứng minh phận quốc quân.
Sau khi chuẩn xong, y đỡ Lão Hoàng đế dậy, xong một tờ thánh chỉ bí mật truyền ngôi cho Nhị Hoàng t.ử, Hoàng T.ử Diệp, tức Diệp Vương.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, Lão Hoàng đế ho ngừng.
"Khụ... khụ khụ khụ..."
"Khụ... Trẫm giao việc cho ngươi, ngươi nhất định, nhất định giao thứ tới tay Diệp nhi."
"Thay Trẫm nhắn với nó một câu, rằng, khụ..." Chưa hết lời, Lão Hoàng đế phun một ngụm m.á.u. Máu b.ắ.n tung tóe lên thánh chỉ, trông như những cánh hoa mai đang nở rộ.
Lão thái giám kinh hãi, vội vàng : "Hoàng thượng, Hoàng thượng... gọi ..."
"Đừng, khụ khụ... đừng gọi."
"Ngươi mau cất kỹ đồ vật, từ mật đạo, nơi đó thể trực tiếp rời khỏi Hoàng cung." Lão Hoàng đế xong, tinh thần lập tức suy sụp.
Ông vô lực gục xuống ghế.
Lão thái giám tên Lưu Trung, từ nhỏ theo Lão Hoàng đế, tình cảm cực kỳ sâu đậm, há thể ông như .
Ông dốc sức ôm lên giường, đắp chăn cẩn thận mới cất thánh chỉ.
Lưu Trung cất đồ vật riêng rẽ , đó giường Lão Hoàng đế, nghẹn ngào khẽ: "Hoàng thượng, Hoàng thượng, lão nô... lão nô kiếp , vẫn nguyện Tiểu Trung T.ử của . Huhu..."
Có lẽ vì tiếng của y quá mức kìm nén, Lão Hoàng đế khẽ mở mắt: "Trẫm, Trẫm cũng . Bảo Diệp nhi, Trẫm với nó."
Sau đó ông gắng sức : "Đi ."
Lưu Trung , gật đầu thật mạnh, khuôn mặt già nua đẫm lệ, y lau những giọt nước mắt mờ mắt, thật sâu giường một nữa, đó dứt khoát phía trong.
Y vươn tay ấn một cơ quan, lập tức tấm bồ đoàn mặt đất từ từ dịch chuyển, lộ một cái lỗ lớn đủ một chui qua.
Lưu Trung châm một cây đèn dầu mới khó khăn nhấc chân bước xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-90-chi-co-the-hieu-khong-the-noi.html.]
-
Về phía , Tần Lam đổi hết ngân phiếu thành bạc trắng, tìm một nơi lấy trái cây chuẩn sẵn từ gian .
Nàng thẳng về phía cổng thành .
Trời cũng còn sớm, nàng đoán Vương Thị và những khác cũng khỏi thành .
Quả nhiên khỏi cổng thành, nàng chỉ thấy Vương Thị và , mà còn thấy Liêu Trọng Khải đang nàng với vẻ mặt đầy oán hận.
Tần Lam lơ ánh mắt của , trực tiếp xách đồ đặt lên xe ngựa.
Vương Thị thấy con gái xách hai bao tải trái cây cùng một gùi nho, liền lải nhải: "Sao mua nhiều thế? Nhà nhà giàu , chẳng lẽ ăn trái cây cơm ."
Tần Lam đặt đồ xuống, hái một chùm nho nhét miệng mẫu : "Nương, nếm thử ."
"Ngon ạ?"
Vương Thị theo thói quen c.ắ.n một miếng, cảm thấy trong miệng lập tức nước ép trào , ngọt lịm, hương vị y như những quả nho ăn mấy hôm , bà gật đầu.
Thấy bà gật đầu, Tần Lam : "Ngon thì gọi là nhiều . Chừng còn chẳng đủ cho cả nhà ăn mấy ngày."
Nàng thầm nghĩ: Huống hồ còn mấy học trò nữa, thỉnh thoảng mỗi chia một quả, quan trọng là còn thể ngấm ngầm cải thiện thể chất cho bọn họ, một công đôi việc.
Mèo Dịch Truyện
Một khi là học trò của nàng, đó chính là duyên phận.
Nàng bận tâm keo kiệt chút đồ vật .
"Chỉ tiêu xài hoang phí. Mấy em con cần gì ăn thứ , đắt chẳng bằng mua thêm mấy cái bánh màn thầu."
Tần Bắc vui: "Nương, thiên vị."
"Giờ con mới ?"
"Con..."
"Thôi thôi, chẳng mua hai bao tải , đủ cho con ăn . Có đồ ăn mà còn im lặng, thì giảm nửa phần." Vương Thị thấy con trai út gây chuyện, vội vàng đe dọa.
Tần Lam thấy ủy khuất, buồn nhặt một quả táo ném lòng : "Mẫu thiên vị là chuyện rõ rành rành, con tự giày vò thì trách ai."
Liêu Trọng Khải một bên suốt nãy giờ, thấy nàng hề giải thích chuyện lừa trả tiền bữa ăn, bực bội nhảy lên ngựa, thúc ngựa định rời .
Tần Lam liếc thấy hành động của , ung dung mở miệng: "Trái cây hương vị tệ, Thiết Trụ biểu ca ăn ?"
Cơ thể đang thẳng tắp của Liêu Trọng Khải khựng , ngượng ngùng : "Vậy... lấy một quả cho nếm thử."
Tần Lam phớt lờ sự khó chịu của , cũng nhặt một quả táo ném cho : "Cho ngươi."
Liêu Trọng Khải nhanh nhẹn đỡ lấy quả táo, thèm lau chùi nhét miệng c.ắ.n một miếng.
Ngay lập tức, hương thơm của táo tràn ngập khoang miệng, nhịn nheo mắt tận hưởng.
Trong lòng thầm nghĩ: Nàng quả nhiên lừa , quả táo hương vị ngon, còn ngon hơn nhiều so với những thứ từng ăn.
Nghĩ đến đây, tiếp tục c.ắ.n từng miếng, ăn hết cả quả táo.
Sau đó, chỉ đầy một khắc, cảm nhận Đan điền trong cơ thể dấu hiệu nới lỏng.
Hắn lập tức trợn to mắt về phía Tần Lam, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc.
Tần Lam khẽ nhướng mày, im lặng như lời .
Nàng rõ hậu quả của việc lấy trái cây trong gian dùng, cũng sớm muộn gì sẽ phát hiện lợi ích của chúng, dù thì ai cũng kẻ ngốc.
đám cổ nhân vắt óc suy nghĩ cũng thể nàng một gian thể tự trồng trọt.
Cùng lắm thì họ sẽ trả giá cao để mua thứ trong tay nàng. Chỉ cần nàng nắm giữ nguồn cung, và thực lực bày mắt, thông minh đều lựa chọn thế nào.
Liêu Trọng Khải nhận câu trả lời chắc chắn, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Những loại trái cây bình thường ăn hề ít, nhưng tuyệt đối loại nào giúp tăng cường võ lực.
Thứ thể tăng cường võ lực, nó còn coi là trái cây bình thường ?
Đương nhiên là . xem thấy gì? Nàng mua về cả bao tải, chất đống để ăn.
Liêu Trọng Khải dứt khoát nhảy xuống ngựa, bước đến mặt nàng. Lòng tràn đầy thắc mắc, kích động đến mức định mở lời.
Tần Lam giơ ngón trỏ lên, động tác "suỵt".
Phớt lờ sự sốt ruột của , nàng thong thả : "Chuyện chỉ thể tự lĩnh hội, thể ."
Liêu Trọng Khải: "..."
Hắn chỉ hỏi mua ở , cũng mua lấy vài bao tải mà thôi.
Không cho , rốt cuộc là ý gì đây???