Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 72: Lục soát thi thể, ai thấy thì có phần.

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:15
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liêu Trọng Khải thấy thiếu niên mắt đột nhiên kêu cứu, ngay lập tức rút kiếm cảnh giác: "Các ngươi rốt cuộc là ai?"

 

Tần Tây nóng ruột, nhưng thấy đối phương tay ngay, bèn vội trấn an: "Chúng chỉ là qua đường, ác ý."

 

Quả thật ác ý, chỉ là lục soát x.á.c c.h.ế.t một chút thôi, việc cũng tính là gì?

 

Liêu Trọng Khải khóe miệng giật giật: "Vậy ban nãy các ngươi đang gì?" Nói chỉ t.h.i t.h.ể đất, trong mắt ba em nhà họ Tần chỉ là một đống đen sì.

 

Liêu Trọng Khải dường như mới nhớ , ba hề nội lực, đương nhiên cũng thể rõ trong đêm tối.

 

Hắn một nữa: "Ban nãy các ngươi đang gì với t.h.i t.h.ể đất?"

 

Tần Lam đến nơi thấy câu , nàng vội lên tiếng: "Là bảo họ lục soát, xem thứ gì hữu dụng . Ngươi tìm thấy t.h.u.ố.c trị thương ?"

 

Liêu Trọng Khải thấy là nàng, vội chắp tay: "Đã tìm thấy. Chẳng Tần thiếu hiệp vì ?"

 

Tần Lam nhẹ nhàng đáp xuống, đến mặt vài , mới : "Ban nãy ca ca gọi cứu mạng , nên liền đến."

 

Lúc Liêu Trọng Khải mới phản ứng , khoan ... Thiếu niên gọi là , mới gọi cứu mạng?

 

"Ngươi... ngươi là nữ nhân?"

 

Tần Lam vẻ mặt lạnh nhạt, gật đầu: " ."

 

Liêu Trọng Khải thấy , hành lễ: "Xin , tại hạ ban nãy chỗ mạo phạm, mong Tần cô nương đừng trách cứ."

 

"Không ."

 

Thấy nàng thực sự tức giận, hiểu thở phào nhẹ nhõm.

 

vẫn tò mò: "Chẳng Tần cô nương lục soát t.h.i t.h.ể, những t.h.i t.h.ể gì bất thường ?"

 

Tần Lam thấy dường như thật sự hiểu, chỉ chính : "Ngươi chẳng tìm t.h.u.ố.c trị thương từ những t.h.i t.h.ể ? Không thấy cái túi tiền nào ?"

 

Liêu Trọng Khải ngây một lúc, hồn , gượng gạo: "Thì là thế."

 

"Ta giúp các vị một tay nhé, như sẽ nhanh hơn."

 

Tần Lam thờ ơ, giúp cũng .

 

Tần Bắc vui vẻ : "Tốt quá, đa tạ ngươi."

 

"Muội , đây là những thứ chúng lục soát ." Vừa , móc từ trong lòng vài cái túi tiền cùng với mấy chai lọ nhỏ.

 

Tần Lam đưa tay nhận lấy, lướt qua. Mỗi túi tiền đều chút tiền, riêng cái túi màu tím thì còn hơn, bên trong ngân phiếu ngàn lượng.

 

Mấy chai lọ đều là các loại t.h.u.ố.c trị thương, t.h.u.ố.c độc, thậm chí còn cả t.h.u.ố.c giải.

 

Nàng thầm lặng nhét trong n.g.ự.c, thực chất là cất gian.

 

Nàng khá hứng thú với mấy loại độc d.ư.ợ.c , thời gian rảnh thể nghiên cứu một chút.

 

Tần Bắc thấy nàng cất kỹ, liền theo mấy tiếp tục lục soát t.h.i t.h.ể.

 

Nhìn những t.h.i t.h.ể còn sót , nàng chợt cảm thấy, đám sát thủ vẫn còn đến quá ít.

 

Liêu Trọng Khải thấy nàng chỉ đó, hề ý định tay, đành chấp nhận phận, đẩy nhanh tốc độ công việc.

 

Nửa canh giờ , mấy tìm thêm bảy cái túi tiền cùng mười mấy lọ chai đủ loại.

 

Tần Lam lấy hai cái túi tiền và một lọ t.h.u.ố.c trị thương từ đống đồ trong tay, đưa cho Liêu Trọng Khải.

 

"Cái tặng ngươi, công thì phần."

 

"Ta dám nhận. Cô nương cứu , thể nhận phần ." Liêu Trọng Khải ngờ cô gái trông nhỏ tuổi, nhưng cách hành xử giống hệt lớn.

 

Vả , cũng thiếu tiền.

 

Tần Lam thấy thật sự cần, bèn rụt tay về.

 

Quay về xe ngựa, Vương thị tỉnh .

 

Nhìn thấy con gái ở phía , bà bò dậy, tới mặt nàng, săm soi khắp lượt. Thấy nàng vẫn , bà mới yên tâm phần nào, nhưng vẫn căng thẳng.

 

"Cha con con đ.á.n.h với khác ?"

 

"Kẻ đ.á.n.h ?"

 

"Là ?"

 

Vương thị đưa tay chỉ Liêu Trọng Khải bên cạnh.

 

"Nương, . Đây là Liêu Trọng Khải. Chuyện thì dài lắm."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-72-luc-soat-thi-the-ai-thay-thi-co-phan.html.]

Nàng Vương thị lúc hôn mê gì, lúc chắc chắn đang thắc mắc.

 

Không cha nàng giải thích với nương nàng thế nào, mà thành nàng đ.á.n.h với .

 

Nói cứ như thể là nàng cố tình gây sự .

 

"Về đến nơi con sẽ kể rõ cho ." Nói Tần Lam huýt sáo về phía bóng tối, nhanh đó, tiếng ngựa chạy đến từ đằng xa.

 

Liêu Trọng Khải thấy động tác dứt khoát của nàng gọi ngựa đến, sửng sốt một chút mới hỏi: "Tần cô nương, tại hạ xin mạn phép hỏi, các vị định ?"

 

Tần Lam liếc một cái, giọng điệu nhàn nhạt: "Chắc là Phủ Châu. Còn ngươi?"

 

Liêu Trọng Khải ngờ trùng hợp đến : "Ta cũng qua Phủ Châu. Không thể cho cùng các vị ?"

 

"Ngươi tình hình của ? Ngươi liên lụy chúng ?" Đừng nghĩ nàng ngốc, đám sát thủ về báo cáo, phía mà chúng nhắc đến chắc chắn sẽ dễ dàng buông tha .

 

Vả , nếu tai nàng điếc, thì sát thủ giao Hổ Phù đúng ?

 

Cái thứ đó chính là một quả b.o.m hẹn giờ, tại nàng giữ một quả b.o.m hẹn giờ bên cạnh chứ?

 

Nàng là đồ đầu óc úng nước.

 

Liêu Trọng Khải ngờ nàng thẳng thắn như , suy nghĩ : "Ta..."

 

Không cho cơ hội mở lời, Tần Lam ngắt lời: "Nói thật với ngươi, chúng cũng khó tự bảo vệ , giúp ngươi ."

 

Nói , nàng phóng lên ngựa, gọi đại ca lái xe và chuẩn rời .

 

Liêu Trọng Khải thể để lợi hại như cứ thế rời . Cho dù nàng là nữ nhi, cũng hề ý kỳ thị.

 

Ngược , còn cảm thấy chỉ cần theo nàng, mới thể an đến Thượng Kinh. Chỉ cần đến Thượng Kinh, mới thực sự an .

 

Nghĩ đến đây, vội hỏi: "Chẳng chuyện gì khiến Tần cô nương như ? Có thể , xem thể giúp một chút ?"

 

Là thiếu tiền ? Ban nãy ngay cả t.h.i t.h.ể cũng tha. Tuy giàu hiển hách, nhưng chinh chiến nhiều năm, kim ngân châu báu cũng ít. Chỉ cần quá đáng, vẫn thể lấy .

Mèo Dịch Truyện

 

Tần Lam đột nhiên nghiêm túc đầu một cái. Người đàn ông cao, trông chỉ tuổi hai mươi.

 

Hắn mặc chiến giáp đen, bên ngoài buộc một dải băng, nhưng điều đó giảm sát khí , ngược còn tăng thêm một chút vẻ hoang dã.

 

Liêu Trọng Khải thấy nàng đầu gì, bèn ngơ ngác hỏi: "Sao ?"

 

Tần Lam đột nhiên kéo dây cương, đầu ngựa đối diện với : "Ngươi chức vị cao trong quân đội đúng ?"

 

"Hả?"

 

"Ngươi chỉ cần trả lời , chức vị của ngươi cao ."

 

Liêu Trọng Khải sững sờ một chút đáp: "Chủ tướng trong quân."

 

Tần Lam chắc chắn: "Quan lớn nhất?"

 

"Ừm." Trước đây lớn nhất là phụ , khi phụ qua đời thì trở thành lớn nhất.

 

"Ngươi cách nào để lộ dẫn ?"

 

Nếu thể lo lộ dẫn cho cả nhà, thì đưa cùng cũng .

 

Đổi cho một phận, đổi vẻ bề ngoài là chứ gì?

 

Đến đây, nàng xin rút câu "đầu óc úng nước" ban nãy.

 

Liêu Trọng Khải ngờ khó khăn mà nàng là lộ dẫn.

 

"Không giấu gì cô nương, ở Phủ Châu thực sự một bạn thể ."

 

Người đó là quan Ngũ phẩm, lộ dẫn chắc chắn thành vấn đề.

 

--

 

Tại Phủ Châu, Tri phủ đại nhân Vũ Văn Lượng hắt xì một cái. Quản gia bên cạnh vội vàng dâng nóng: "Lão gia, đêm khuya , là hôm nay dừng ở đây thôi?"

 

Vị gọi là Lão gia, Vũ Văn Lượng, trạc tuổi Liêu Trọng Khải. Nếu hai gì khác biệt, thì một nhu hòa, một cương nghị.

 

Hắn phất phất tay: "Việc hôm nay, xong trong hôm nay."

 

Nói xong, uống một ngụm nóng vùi đầu công việc.

 

Quản gia thấy khuyên nhủ vô ích, vội lui khỏi phòng, dặn dò hạ nhân đang chờ bên cạnh: "Đi bảo nhà bếp chút đồ ăn đêm cho Lão gia."

 

Hạ nhân nhanh ch.óng tuân lệnh lui xuống.

 

--

 

 

Loading...