Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 62: Ngươi muốn chết sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:06
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn phụ nữ một cước đạp xuống xe ngựa, mặt tái xanh, ánh mắt khinh bỉ, lời vô cùng cay nghiệt: "Ngươi nghĩ, sẽ đói khát đến mức kén chọn ?"
"Cái hành vi vô liêm sỉ như thế là truyền thống gia tộc ? Nếu , thì quả thực ô nhục môn phong."
Tần Lam tới nơi:...
Ta đoạn tuyệt quan hệ với Lý Lão Thái, chứ đoạn tuyệt với Tần lão gia t.ử.
Vậy là mắng cả luôn đúng ? Phải ? Phải ?
Tần Mẫn thích, thấy bằng ánh mắt ghê tởm, thốt những lời lẽ sỉ nhục nhất.
Mặt cô đẫm lệ, hoang mang, cô sai ?
Cô sai, sai là Tần Lam, là bà nội, là cha là , là , duy chỉ cô là sai.
, cô sai, cô cam lòng.
Nghĩ đến đây, Tần Mẫn nở nụ độc địa. Cô sắp cập kê , nếu tự tìm đường , đến phương Nam chắc chắn sẽ bà nội gả như Đại tỷ.
Bất kể ý của cô là gì, chỉ cần tiền sính lễ đủ nhiều, dù cô , e rằng cha cũng chẳng bận tâm.
Sau khi nghĩ thông suốt, Tần Mẫn coi như thấy lời sỉ nhục của , đó, mặt cô lộ vẻ ngập ngừng, đáng thương.
Cô chậm rãi kéo nhẹ bộ quần áo cố ý chọn lựa xuống một chút, để lộ hai bờ vai trắng nõn, đưa tay vò vò mái tóc. Chỉ trong chốc lát, cô biến thành bộ dạng của một đang ức h.i.ế.p.
Đường Nghiêu thấy mà lông mày giật thót, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.
Không đợi kịp mở miệng, như thể để chứng thực suy nghĩ của , Tần Mẫn vén váy bên chân lên bắt đầu lóc om sòm: "Đừng, đừng mà, Đường đại phu, tiểu nữ cố ý, thể... thể đối xử với như !"
Tần Lam: Nếu tận mắt chứng kiến, cũng suýt tin .
Sao phát hiện vị tam đường tỷ còn cả tài diễn xuất như chứ?
Đường Nghiêu cô , còn cô tính kế nữa chứ.
Người phụ nữ quả thực đáng ghét đến cực điểm.
Vì sợ ngựa giẫm nên xe ngựa đậu cách nơi dân làng tập trung hai mươi, ba mươi mét. Khoảng cách quá xa cũng quá gần.
Lúc , bóng đang tới từ xa, kèm theo những tiếng hỏi han: "Có chuyện gì thế, bên ?"
"Giọng quen tai, qua xem thử ."
"Qua xem chung , giống giọng của tam nha đầu nhà họ Tần thế nhỉ."
Đường Nghiêu lo lắng đến mức trán đổ đầy mồ hôi. Sự bình tĩnh và điềm đạm thường ngày của trong khoảnh khắc tan biến .
Tần Lam thấy bộ dạng của , cảm thấy nếu nàng tay, e rằng sắp đến nơi .
Nhìn cảnh cũng thấy buồn vô cùng.
Ngay đó, nàng thong thả bước tới mặt Tần Mẫn. Giữa lúc cô còn đang ngơ ngác, Tần Lam cất giọng lạnh lùng: "Ngươi c.h.ế.t ?"
Chẳng cô đang c.h.ế.t ? Chẳng lẽ cô nghĩ Đường Nghiêu sẽ cưới cô ?
Quá đỗi ngây thơ .
Kết quả cuối cùng ngoài việc danh tiếng tan vỡ, tệ hơn là Tần lão gia t.ử vì danh tiếng của những đứa cháu khác trong gia tộc, sẽ đuổi cô khỏi nhà, xóa tên khỏi gia phả.
Dù là loại nào, thì một phụ nữ trong thời đại mà gặp chuyện , cũng thể sống yên nữa.
Tần Mẫn hồn , giận dữ hét lên: "Sao ngươi ở đây?"
Chuyện cô , Tần Lam thấy hết ư?
"Đã còn sợ khác ? Chẳng ngươi thu hút tới xem ngươi quyến rũ Đường đại phu thế nào ?" Nói , nàng như chợt nhớ hình ảnh , liền sửa lời:
"À... đúng, là hãm hại Đường đại phu mới ."
"Ngươi... đồ hổ!" Con nha đầu c.h.ế.t tiệt tại xuất hiện ở đây? Cô đây là cơ hội duy nhất của ?
Nghĩ đến hậu quả của việc thất bại, Tần Mẫn bật nức nở.
Tần Lam: Khóc cái quái gì, nãy chẳng còn kênh kiệu lắm .
"Ngươi còn c.h.ế.t kiểu gì nữa. Muốn dìm c.h.ế.t ở đầm sen, treo cổ tự vẫn, lão gia t.ử đuổi khỏi nhà c.h.ế.t đói, ..."
"Ngươi đừng nữa! Đừng nữa!" Tần Mẫn càng càng cảm thấy như sắp c.h.ế.t thật.
Dù là c.h.ế.t kiểu gì, cô cũng .
Tần Lam mới rảnh mà chiều chuộng cô . Nếu Đường Nghiêu cùng nàng, và nàng để vô cớ rước lấy phiền phức,
thì nàng chẳng thèm quan tâm sống c.h.ế.t của cô .
Sau đó, Tần Lam khẽ nhướng mày, giọng điệu kiêu ngạo: "Ngươi bảo thì ? Ngươi là cái thá gì?"
"Muốn c.h.ế.t thì cũng nên c.h.ế.t ở xa một chút, đừng dơ bẩn chỗ ngủ. Thật là thất đức." Nói xong, nàng sang Đường Nghiêu đang ngơ ngác:
"Còn ngươi nữa, là đồ ngốc ? Lúc cô cởi quần áo ở đây, ngươi mau ch.óng đ.á.n.h xe chuyển sang chỗ khác ?"
Đường Nghiêu đỏ mặt tía tai: "Ta... Ta kịp phản ứng."
Tần Mẫn thấy cảnh hai chuyện, tức đến mức gào .
"Các ngươi, các ngươi ức h.i.ế.p quá đáng!"
Tần Lam cạn lời: "Ta ức h.i.ế.p ngươi chỗ nào? Ta chỉ sự thật thôi. Hay là, ngươi tiếp tục?" Vừa , nàng nhường một vị trí, để hai tiếp tục đối mặt như lúc nãy.
Tần Mẫn:...
Đường Nghiêu:...
Sau đó, Đường Nghiêu kịp thời phản ứng , vội vàng đ.á.n.h xe ngựa bỏ chạy.
Bỏ chạy thật...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-62-nguoi-muon-chet-sao.html.]
Tần Lam: Chậc chậc, phản ứng cũng nhanh phết.
Tần Mẫn chiếc xe ngựa chạy xa, càng t.h.ả.m thiết, đau thương hơn.
Cứ như thể cô mất ruột .
Dân làng chạy tới thấy đúng khung cảnh : Tần Lam một bên, dửng dưng Tần Mẫn .
Một dân cẩn thận tiến lên hỏi: "Tứ nha, chị con ?"
Tần Lam thản nhiên đáp: "Đang diễn kịch đó ạ."
Kịch một vai cũng coi là kịch chứ nhỉ?
Người tò mò: "Diễn kịch là ?"
"Ừm... Giống như... như sân khấu hát tuồng ạ."
"Sân khấu hát tuồng á? Đó là thứ mà nhà giàu mới xem mà, Tứ nha ?"
Tần Lam trợn trắng mắt, bực bội : "Thím ơi, là thím tự hỏi cô ?"
Bà thím đó liếc Tần Mẫn đang lóc điên loạn, rụt rè xua tay: "Thôi, thôi, nếu chuyện gì, đây."
Bà mới chuyện với một kẻ điên. Ai lóc như thể c.h.ế.t cơ chứ.
Không may mắn, xúi quẩy.
Chẳng mấy chốc, mấy bà thím, bà cô qua xem xét tình hình đều bỏ hết.
Chỉ nhà họ Tần thì một ai xuất hiện, ngay cả Tam thẩm của cô cũng hề lộ mặt.
Đợi cô gần xong, Tần Lam mới tiến lên, yên cô .
Tần Mẫn một hồi cũng thông suốt. Cô sống, sống thì mới đạt thứ .
Thấy Tần Lam đến gần, cô giận dữ : "Ngươi mắng cái gì?"
"Nấc cụt~"
Nghe cô vẫn còn nấc lên vì , Tần Lam chậc chậc: "Mắng ngươi cái gì ư? Mắng ngươi ngu xuẩn, mắng ngươi đần độn, mắng ngươi đầu óc chứa đầy phân ?"
Tần Mẫn chọc giận đến mức mặt mũi tái nhợt: "Tần Lam, đừng tưởng ngươi sức lực lớn là sợ ngươi."
"Không sợ?" Tần Lam nheo mắt.
"Vậy còn cái ?" Nói xong, nàng tiến lên bóp cổ cô , nhấc bổng lên.
Trong ánh mắt nàng chút cảm xúc nào, cứ như đang bóp một con rối .
Tần Mẫn dùng sức vỗ tay nàng, nhưng vô ích.
lúc cô nghĩ Tần Lam thực sự g.i.ế.c .
Tần Lam buông tay, ném cô xuống đất.
Ánh mắt nàng sắc lạnh đầy vẻ cảnh cáo: "Nếu , nhất định sẽ g.i.ế.c ngươi."
Thấy cô mặt mày kinh hãi ngừng gật đầu, Tần Lam mới thôi tiếp tục.
Nàng sợ danh tiếng của hủy hoại, nhưng Tần Mẫn danh tiếng còn liên lụy đến mấy của nàng.
Đến lúc đó việc cưới gả cũng thành vấn đề, đừng là lấy vợ , chịu gả là may mắn lắm .
Nghĩ đến là chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ ngu xuẩn .
Không cả nhà đứa cháu ngu độc như thế , chẳng lẽ là di truyền gen của Lý Lão Thái qua một đời?
Càng nghĩ càng thấy khả năng.
Nhìn Tần Mẫn ho khan ngừng mặt đất, nàng càng thêm chán ghét.
Sau đó, nàng thèm quan tâm đến cô nữa, xoay rời .
-
Đường Nghiêu đ.á.n.h xe ngựa một lát chạy đến chỗ Tần Đông và các . Ba nhà họ Tần đang ở cùng với các tiểu bối nhà họ Lý, liền dừng xe ngựa .
Hắn vuốt bộ y phục chút xốc xếch mới bước xuống xe.
Lý T.ử Thụ và những khác cũng nhận , vội vàng tiến lên hành lễ, thắc mắc hỏi: "Đường đại phu ở đây?"
Đường Nghiêu bảy đôi mắt đang mong chờ câu trả lời của .
Vốn giỏi dối, nuốt nước bọt để giảm bớt sự ngượng ngùng.
Mèo Dịch Truyện
Hắn lập tức hỏi ngược : "Các ngươi đang gì thế?"
Bảy thiếu niên non nớt quả nhiên chuyển hướng sự chú ý.
Lý T.ử Tuấn như tìm thấy lắng , hăng hái kể: "Chúng đang về Tần sư phụ. Vừa nãy Tần sư phụ lợi hại lắm, một tay vung lên, cả liền bay v.út , chớp mắt thấy nữa ." Nói đoạn, vẻ mặt đầy mong ước, trong mắt tràn ngập sự sùng bái.
"Tần sư phụ? Chẳng lẽ là Tần Lam?"
" . Ông bà nội tìm Tần sư phụ để dạy võ công cho bọn cháu." Lý T.ử Thụ khi tận mắt chứng kiến khinh công của Tần Lam thì càng hạ quyết tâm học võ thật .
Tần Bắc thấy khen, toe toét như một tên ngốc.
Hắn thấy Tần Lam đang về phía , vội vàng kêu lớn: "Muội , mới tới, nãy ?"
Lý T.ử Thụ và những khác thấy tiếng gọi " " của , đầu , chỉ thấy Tần Lam đang tới mà phía còn ai khác.
Lập tức, bốn họ đồng thanh chỉ Tần Lam và hỏi Tần Bắc: "Nàng là của ngươi?"
Tần Bắc gật đầu mạnh: "Ừm, ruột đó."