Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 149: Chủ công ta đây thà phụ người khác chứ không bao giờ phụ chính mình

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:07:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Thị trạch viện mà con gái là nhà , đúng là một phủ bề thế, rộng rãi và hoa lệ.

 

thể nghĩ từ ngữ nào để miêu tả, chỉ mỉm liên tục: "Tốt, , quá ."

 

"Không ngờ phúc của con trai hưởng, hưởng phúc của con gái ." Tần Nhị cũng vô cùng phấn khởi.

 

Ba Tần Đông cũng chịu kém cạnh, mỗi chạy chọn phòng cho .

 

Tần Lam mấy tiểu tư và nha , suy nghĩ : "Tiểu Hồng, Tiểu Hoàng sẽ ở bên cạnh hầu hạ Mẫu ."

 

"Tiểu Thanh, Tiểu Lục sẽ hầu hạ ở viện của ."

 

"Vâng."

 

"Vâng."

 

Sau khi sắp xếp xong nha , nàng chỉ mấy tiểu tư : "Các ngươi sẽ hầu hạ Lão gia và các Thiếu gia, lo việc chạy vặt."

 

"Vâng."

 

"Vâng."

 

Thấy mấy dọc đường cũng khá lời, nàng ý định đổi nữa, cứ .

 

Còn dân làng Tần Gia thôn thì của Hoàng T.ử Diệp dẫn , hộ tịch, tất cả an bài một thôn, và đều là những thôn gần trang viên của nàng. Việc thì nàng cần nhắc nhở.

 

Nhìn ba Đại ca chọn xong phòng, Tần Lam lấy một trăm lượng đưa cho Tần Đông: "Đại ca thể dẫn họ ngoài mua sắm chăn đệm mới, sẵn tiện mua hai bộ cho Phụ mẫu luôn."

 

Vương Thị , xua tay: "Không cần mua cho và cha con , chúng dùng đồ cũ là ."

 

Mèo Dịch Truyện

"Không . Dọn đến nhà mới, tự nhiên là mua chăn đệm mới . Cái Mẫu đừng tranh nữa. Phủ lớn như , chỉ chăn đệm mà còn nhiều thứ khác nữa cũng cần sắm mới."

 

Nàng dùng chăn gối mà khác dùng qua, đắp cứ thấy kỳ quái.

 

Vương Thị thấy thể thuyết phục nữa thì cũng thêm. Nghĩ đến phận hiện giờ của gia đình , quả thực cần tiếc chút bạc đó.

 

"Vậy thì ."

 

-

 

Thời gian trôi qua hai ngày, ngoài việc mua sắm ít vật dụng gia đình, Tần Lam còn lấy nhiều hạt giống từ gian.

 

Sáng sớm hôm đó, Vương Nghĩa đến báo: "Thưa Chủ công, dân làng Tần Gia thôn an trí thỏa, trang viên của Người cũng dọn sạch , Người thấy thể gieo giống ngay bây giờ ?"

 

"Gieo! kéo hết hạt giống xuống, giao cho họ. Bảo họ gieo trồng cẩn thận, chỗ nào hiểu thì cứ đến hỏi ."

 

Vương Nghĩa cả căn phòng chứa đầy hạt giống đang ngâm nước, khóe miệng giật giật: "Vâng."

 

Tần Lam đang nghịch hạt giống trong tay, đột nhiên : "À , nhớ với những dân từng trồng trọt ở đây rằng, đất của cho thuê mà chỉ thuê trồng, trả lương theo tháng, tính theo mẫu. Một mẫu đất thì... thì trả ba trăm văn một tháng, trồng bao nhiêu thì trả bấy nhiêu."

 

Vương Nghĩa sững sờ: "Chủ công ... chuyện e rằng ."

 

Một mẫu đất ba trăm văn. Phải rằng một hộ gia đình ít nhất cũng trồng vài mẫu đất, như chẳng mỗi tháng họ sẽ kiếm vài lượng bạc ?

 

Nghĩ đến đây, Vương Nghĩa nàng như một kẻ ngốc.

 

Tần Lam tùy tiện ném hạt giống trong tay trở , vẻ mặt thoải mái: "Có gì mà ? Ngươi cứ theo . Yên tâm, Chủ công đây thà phụ khác chứ bao giờ phụ chính ."

 

Thấy nàng đầy vẻ tự tin, Vương Nghĩa thêm gì nữa. Là thuộc hạ, lệnh là .

 

Tần Lam kéo lúa , gian lấy thêm lúa mới thu hoạch ngâm nước.

 

Lần ngâm cả hạt giống rau củ quả, hạt dưa hấu tất nhiên là thể thiếu.

 

Nghĩ đến việc chẳng mấy chốc thể công khai ăn dưa hấu, nàng tràn đầy động lực.

 

Cứ thế, nàng ngừng bận rộn trong gian.

 

-

 

Tại Thượng Hà thôn, thôn trưởng Vi Nhị Căn, với khuôn mặt già nua đầy vẻ u sầu: "Bà nó ơi, từ hôm nay nấu cháo nhớ cho thêm hai chén nước nữa."

 

"Ông nó ơi, vị chủ nhân mới đến thật sự cho nhà trồng đất nữa ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-149-chu-cong-ta-day-tha-phu-nguoi-khac-chu-khong-bao-gio-phu-chinh-minh.html.]

Bà lão thoăn thoắt khâu vá, hỏi nhỏ.

 

Thôn trưởng Vi Nhị Căn gật đầu, lắc đầu.

 

Bà lão quá sốt ruột, đặt đồ kim chỉ sang một bên, dậy khỏi nhà.

 

Vi Nhị Căn thấy vợ hăng hái như , vội vàng dậy kéo bà trở : "Đừng loạn. Vừa mới an trí xong một đám ngoại lai, đây chính là lúc đang chú ý đến thôn , gây mất hòa khí."

 

"Chính vì an trí đám ngoại lai , mà nhà thông báo thu hồi đất từ hôm . Họ còn Chủ nhân mới đến quản lý ruộng đất. Ý là chứ? Thôn hơn trăm hộ gia đình, đều trông cậy việc thuê đất để kiếm ăn cả. Nếu Chủ nhân mới cho chúng trồng nữa, mà giao hết cho đám ngoại lai , cả thôn chúng chẳng sẽ c.h.ế.t đói ?"

 

Nói càng lúc càng kích động, Lưu lão phu nhân vẻ mặt bất mãn: "Không , hỏi cho lẽ, hỏi!"

 

Vừa dứt lời, bà gạt tay ông chồng bước thẳng ngoài.

 

Vi Nhị Căn thấy vợ kích động , tức tự tát miệng một cái. Lại sợ bà vợ gây họa, vội vàng hét trong nhà: "Lão Tam, Lão Tam, mau ruộng gọi Đại ca Nhị ca của con về, là Mẹ con gây chuyện ."

 

Nói xong, ông đợi trong nhà trả lời, liền tự đuổi theo ngoài.

 

Lưu lão phu nhân nhanh về phía Bắc Thượng Hà thôn. Khi sắp đến nơi Tần Gia thôn an trí, bà tình cờ thấy Vương Nghĩa và những khác đang vận chuyển hạt giống đến.

 

Bà vội vã tiến lên chặn . Hành động thu hút ít dân làng đang gốc cây hòe lớn ở đầu thôn bàn tán.

 

"Tin sốt dẻo đây, bà của thôn trưởng chặn xe ngựa của đại nhân , sợ c.h.é.m đầu ."

 

"Ngươi hiểu gì chứ?"

 

"Không , chuyện chặn xe ngựa thì gì mà hiểu hiểu."

 

"Nhà ngươi thông báo thu hồi đất ?"

 

Bà lão gật đầu, chợt hiểu : "Bà của thôn trưởng là đòi công đạo ?"

 

Người dân gật đầu: "Ta thấy đúng là . Nhà thôn trưởng mười mấy hai chục miệng ăn, ruộng để thuê trồng trọt, e rằng chẳng mấy chốc cả nhà sẽ c.h.ế.t đói."

 

"Nghe con trai út còn thi cử, đang lúc cần tiền, thể mạo hiểm tính mạng để đòi công bằng đây?"

 

"Ôi chao, ghê gớm thật, chúng cũng xem ."

 

Cứ một , thứ hai, chẳng mấy chốc ba chiếc xe ngựa đám đông dân làng vây kín.

 

Vương Nghĩa thấy phụ nữ lớn tuổi chắn giữa đường thì thấy quen mặt, bèn ôn hòa hỏi: "Lão phụ nhân đây chuyện gì cần thưa ?"

 

Bà lão Lưu chỉ bao tải xe ngựa, thứ rõ ràng là hạt giống, chất vấn: "Dám hỏi Đại nhân, đây là ý gì?"

 

Vương Nghĩa thấy thái độ của bà thì cau mày: "Ý gì là ý gì?"

 

"Đại nhân mang những hạt giống đến, cho dân làng Thượng Hà thôn chúng thu hồi đất, thu hồi ruộng đất, cho dân làng thuê nữa ?"

 

Không đợi Vương Nghĩa trả lời, bà chỉ tay về phía Bắc thôn, nơi nhà họ Tần bố trí: "Có cho những lạ đến đây thuê ruộng ?"

 

Dân làng thì nhao nhao truy vấn: "Đại nhân thể thế! Ruộng đất ở Thượng Hà thôn chúng từ đến nay đều cho chúng thuê. Không thể để những lạ đó đến thuê hết, như thế là công bằng."

 

" thế, công bằng!"

 

"Không công bằng chút nào! Chủ nhân mới đây là bỏ đói dân ."

 

Vị Nhị Căn, đến nơi, những lời mà đau hết cả đầu.

 

Nhìn thấy lão bà đang chắn giữa đường xe ngựa, đầu óc ông ong ong.

 

Định thần , ông lập tức quát lớn: "Câm miệng!"

 

Bà lão Lưu thấy đó là ông nhà đuổi đến, nghĩ rằng ở bên ngoài vẫn nên giữ chút thể diện, liền lập tức lùi khỏi giữa đường.

 

Thấy vợ gây chuyện nữa, Vị Nhị Căn thở phào nhẹ nhõm, vội vã chạy đến xe ngựa của Vương Nghĩa xin : "Đều là do quản gia nghiêm, xin Đại nhân đừng trách tội."

 

Vương Nghĩa xua tay: "Ngươi là thôn trưởng của Thượng Hà thôn ?"

 

Vị Nhị Căn gật đầu: "Vâng, , là thôn trưởng Thượng Hà thôn."

 

Vương Nghĩa nghiêm mặt : "Vậy thì , ngươi theo cùng luôn ."

 

Như đỡ cho mất công gọi .

 

 

Loading...