Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 121: Cảm Khái Vạn Thiên
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:07:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ ngày rõ phận, hai gia đình họ từng giáp mặt, ngay cả đám cháu chắt vốn ngày thường còn chuyện với cũng còn tụ tập chơi đùa nữa.
Lúc thấy Tần Lam tới, quả thực khiến kinh ngạc.
Tần Tường Vân nha đầu mặt, nhất thời cảm khái vạn thiên.
Ông hối hận. Nếu lúc đối xử hơn với lão Nhị, quan tâm hơn một chút, thì dù hai gia đình phân gia cũng sẽ xa lạ như bây giờ.
Tần Lam thấy họ gì, chủ động mở lời: "Đại gia dạo vẫn khỏe chứ?"
Tần Tường Vân tưởng ảo giác, nửa ngày phản ứng, cứ thế ngơ ngác nàng.
Ngược , Tần Đại vội vàng đẩy nhẹ Phụ một cái: "Cha, nha đầu Tứ hỏi Người đấy."
"À... Ờ, khỏe, khỏe lắm."
Vừa , mắt ông đỏ lên: "Nha đầu Lam, cha con vẫn khỏe chứ?"
"Phụ vẫn khỏe."
"Tốt, khỏe là ." Ông sợ bệnh của lão Nhị chữa khỏi càng ngày càng nặng hơn, đến lúc đó e rằng quan hệ giữa hai nhà ngay cả thích cũng thể giữ nổi.
Khỏe là .
Tần Lam thấy dáng vẻ của ông, mím môi: "Đại gia nếu chê, lát nữa đến nhà dùng bữa ?"
Tần Tường Vân tưởng nhầm, vội vàng hỏi: "Nha đầu Lam, con gì cơ?"
Thấy vẻ cẩn thận từng li từng tí của ông, Tần Lam chợt nhớ nguyên chủ cùng ông lên núi săn lợn rừng, may nó húc trúng. Lúc đó Tần Tường Vân cũng lo lắng và cẩn thận hỏi nàng: "Nha đầu Lam, con ?"
Nàng thừa nhận, ban đầu nàng ý đổ những sai lầm mà Lý lão thái gây cho Phụ nàng và cho nàng lên đầu ông. Nếu , nàng nhẫn tâm đoạn tuyệt quan hệ một cách dứt khoát như thế.
bây giờ Lý lão thái cũng ông từ bỏ, lẽ nên trách móc ông nữa.
Nghĩ đến đây, nàng kiên nhẫn : "Nếu Đại gia , sẽ đích mang đến ."
Dù ông cũng từng dạy dỗ nguyên chủ một thời gian, một chút ân tình đó vẫn cần báo đáp.
Tần Tường Vân xác nhận nhầm, vội vàng xua tay: "Không cần, cần. Nhà các con cứ tự ăn , đồ thì để lão Nhị bồi bổ thêm."
Bồi bổ thể lẽ sẽ hơn.
Thấy ông còn vẻ nghiêm khắc như , đó là sự cẩn trọng khắp nơi, nàng dứt khoát chốt : "Cứ quyết định như , bữa trưa sẽ mang thịt đến."
Nàng định rời , chợt nhớ điều gì đó, bèn dịu giọng với Tần Đại bên cạnh: "Nếu Tần Nam ca bận, Đại bá cứ để qua chỗ , cùng luyện võ với các ca ca ?"
Dù nàng cũng đang thiếu , bồi dưỡng quen vẫn hơn lạ. Vả tính cách Tần Nam cũng tệ, trung thực giữ chừng mực.
Tần Đại ngờ chuyện như rơi xuống đầu con trai , mừng đến mức nên lời.
Hắn dân làng ít chuyện phiếm. Con cháu nhà Lý lão gia cùng đường cũng đang học võ công ở chỗ nàng, còn trả ít học phí.
Tần lão gia thấy con trai lớn nửa ngày trả lời, đưa tay vỗ một cái gáy .
"Ngốc ? Lời nha đầu Lam nhớ ."
Tần Đại phản ứng , theo thói quen xoa đầu, ha hả : "Nha đầu Tứ chê nó phiền là . Trong nhà việc gì thì cứ sắp xếp nó , đừng khách khí."
Tần Lam , mỉm : "Vâng, để Tần Nam ca theo qua bên đó ngay bây giờ ?"
Mấy ca ca cũng đang chạy bộ ở phía .
Tần Tường Vân phản ứng nhanh hơn, vui vẻ ha hả: "Được, thấy đấy!"
Tần Đại lập tức chạy về phía con trai đang chậm rãi đ.á.n.h xe bò ở phía .
Vẻ mặt hưng phấn của khiến Lưu Thị kinh ngạc: "Có chuyện vui ?"
"Ừ, chuyện vui, chuyện vui lắm."
Thấy trượng phu như , nàng thầm đoán, chẳng lẽ nha đầu Tứ mang thịt đến cho nhà nàng?
thấy hai tay trượng phu trống trơn, nàng sững sờ: "Chuyện vui gì mà hưng phấn thế?"
"Là chuyện của thằng cả nhà . Nha đầu Tứ , bảo con trai cùng luyện võ với mấy em Tần Đông."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-121-cam-khai-van-thien.html.]
"Nàng xem, đây là chuyện ?"
Lưu Thị xong, mặt mày hớn hở: "Thật ư?"
"Đương nhiên là thật."
Tần Nam ở bên cạnh đ.á.n.h xe thấy cuộc đối thoại của cha , cũng vui mừng thôi.
Hắn vẫn nhớ rõ hình ảnh oai hùng khi cô em họ Tứ của săn b.ắ.n, một mũi tên xuyên thẳng qua đầu lợn rừng.
Hắn cũng dạo gần đây nhà và nhà Nhị thúc phân gia, trong nhà cũng hai nhà chỉ còn là thích.
Hắn vốn dám mặt dày đến hỏi xin chỉ giáo, giờ ngờ cô em họ để ý chuyện cũ, bằng lòng dạy võ công cho . Hắn nghĩ thế nào cũng thấy vui mừng.
Hắn toe toét, hỏi cha : "Cô em họ Tứ khi nào thì ?"
"Đi ngay bây giờ, con xuống , để cha đ.á.n.h xe cho."
Nói xong, Tần Đại nhường chỗ. Tần Nam thế thì mừng rỡ khôn xiết, lập tức nhảy xuống xe ngựa.
Tô Phân đang xe thấy ca ca định , đột nhiên : "Ca, giúp hỏi tỷ Lam xem thể cùng học ."
Lưu Thị thì chau mày: "Con gái học võ thích hợp ?"
Tần Đại xua tay: "Có gì mà thích hợp. Ta , nếu nha đầu Nhị thể lợi hại bằng nửa nha đầu Tứ là mãn nguyện . Những ngày chạy nạn sẽ dừng ở , bọn trẻ học thêm chút tài năng chẳng hơn ?"
"Vậy... thằng Nam nhắc chuyện ? Nhà chúng cũng chẳng đồ gì để tặng , cứ phiền khác mãi sẽ ghét bỏ đấy."
"Nương, cô em họ Tứ như , Nương đừng nghĩ nhiều nữa."
"Nhị cứ yên tâm, lát nữa ca ca qua đó sẽ hỏi giúp ."
Hắn cảm nhận , cô em họ Tứ là thích khác giở trò lươn lẹo với .
Đến lúc đó cứ thẳng là . Thành thành, tính . Nếu thật sự , học võ công sẽ tự dạy cho cũng khác gì.
Lưu Thị thấy con trai đầu tiên chủ kiến như , bèn gì nữa, chỉ dặn dò: "Vậy con qua đó chịu khó việc , đừng gánh nặng cho Nhị thúc và Nhị thẩm."
Tần Nam gật đầu: "Vâng, Nương yên tâm, nhi t.ử hiểu mà."
Hắn trung thực chứ kẻ ngu.
Tần Đại thấy thê t.ử còn dặn dò, vội vàng đuổi con : "Mau , nha đầu Tứ đang ở phía , con giúp nó xách đồ."
Tần Nam , vội vã trở .
Đội ngũ đang tiến về phía , mà nhà ở cuối cùng, vài bước thấy Tần Lam.
Tần Lam xách con nai rừng bằng tay trái, chầm chậm bên cạnh Tần lão gia. Hai lời nào, giống hệt cảnh tượng nguyên chủ khi còn bé xách thịt rừng theo ông về nhà.
Thấy Tần Nam tới, nàng dịu giọng : "Đại gia về xe nghỉ ngơi , đây."
Tần Tường Vân , xua tay: "Đi , Đại gia đang vui, bộ một lát cho hoạt động gân cốt, con đừng bận tâm ."
Mèo Dịch Truyện
Thấy , nàng cũng khuyên nữa, nhanh chân vài bước đến mặt Tần Nam: "Nam ca, thôi."
Nàng nhanh ch.óng về, nếu Nương nàng sẽ lo lắng mất.
Tần Nam chất phác: "Tứ , đưa con nai rừng cho , xách cho."
"Không cần , chúng nhanh, mà cầm đồ sẽ theo kịp ."
Nàng chậm trễ ít thời gian . Nếu thêm một khắc nữa là đội ngũ dừng nghỉ ngơi để bữa trưa. Nàng nhanh ch.óng để tìm chỗ thích hợp cho dừng chân.
Tần Nam thấy nàng thực sự khách khí, cũng miễn cưỡng nữa.
Nghĩ đến lời hứa với , bước nhanh vài bước đuổi kịp Tần Lam, hỏi: "Tứ , công phu của , Nhị của thể học ?"
Tần Lam đầu : "Là Tô Phân tỷ bảo ngươi hỏi ?"
Tần Nam gật đầu: " là Nhị bảo hỏi. Nàng nàng cũng tập võ."
"Có thể, bảo nàng ngày mai giờ Thìn cùng ngươi đến đây."
Nàng đang thiếu nhân lực, càng nhiều càng . Đã là ý học hỏi, nàng thể hỗ trợ một phen.