Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 117: Ngươi sắp chết rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Hi vẻ mặt kinh ngạc, ngay cả sự điềm tĩnh bề ngoài cũng tan biến, vội vàng : "Vương gia thận trọng lời , chuyện thể đùa cợt."
Hoàng T.ử Diệp nghiêm túc Tần Lam: "Bản vương hề đùa với nàng."
Ngay từ đầu, nghiêm túc .
Tần Lam nhướng mày: "Vậy, ngươi kế thừa vị trí của ngươi ?"
Chứ chiêu mộ nàng.
"Vì ?"
Nàng trông chỗ nào giống một thích hợp Đế vương chứ?
Hoàng T.ử Diệp t.h.ả.m một tiếng: "Cơ thể Bản vương thế nào, chắc hẳn các ngươi cũng . Không gì khác, tâm huyết của Phụ hoàng đổ sông đổ bể. Sinh thời, Người chí nguyện bách tính cuộc sống ấm no. Nào ngờ về già gian nhân che mắt, đến lúc c.h.ế.t cũng an lành."
"Bản vương ngươi nghi ngờ Bản vương ý đồ khác, nhưng nghĩ thì cũng sai. Ngay từ đầu Bản vương ngươi vị Đế vương . Từ chuyện Lưu Trung kể về việc ngươi cứu cho đến việc ngươi một phá vỡ cửa thành, Bản vương hạ quyết tâm."
Tần Lam ngờ hành sự qua loa đến , nhưng nghĩ đến cơ thể cứ động một chút là ngất , nàng phần thông cảm.
... bảo nàng một vị Đế vương, thật, cũng thể, điều...
"Ta dựa cái gì mà đồng ý với ngươi?"
Trần Hi:...
Không nên là ngươi ?
Từ đến nay từng nữ t.ử đăng cơ Đế.
Hoàng T.ử Diệp thấy nàng cuối cùng cũng ý buông lỏng, mặt khỏi lộ vẻ vui mừng: "Ngươi thật nhiều ruộng đất ? Vạn mẫu đất danh nghĩa Bản vương sẽ đều do ngươi tiếp quản, ngàn mẫu ruộng , vạn mẫu núi rừng, thế nào?"
Tần Lam nhướng mày: "Ngươi sắp c.h.ế.t , là của ngươi, cuối cùng thì những thứ đó chẳng vẫn do kế thừa ?"
Trần Hi: Nói cũng lý.
Hoàng T.ử Diệp: Lần đầu tiên dám nguyền rủa c.h.ế.t ngay mặt.
Mà còn là do tự chuốc lấy.
"Vậy ngươi thế nào?"
Hắn thật sự còn gì thể khiến nha đầu đổi ý định nữa.
Tần Lam gõ gõ mặt bàn, đồ ăn đang bốc nóng đột nhiên cầm đũa lên : "Đợi ăn xong bữa tối sẽ cho ngươi ."
Thực là chính nàng cũng nghĩ , tin tức quá đỗi đột ngột.
Cần cho nàng một chút thời gian suy nghĩ.
Trần Hi cũng điều đó, ánh mắt lập tức trầm xuống.
Hoàng T.ử Diệp cũng thể ép quá mức, chỉ cần giống như nãy, tin nàng sẽ đồng ý.
Thời gian một bữa cơm, dài dài, ngắn ngắn.
Rất nhanh, Tần Lam đặt đũa xuống: "Muốn lên vị trí đó cũng , nhưng một điều kiện, ngươi giao bộ đội ngũ nhân sự ban đầu cho ."
Hoàng T.ử Diệp sững sờ, khẽ thành tiếng: "Đương nhiên ."
Quả nhiên là kế thừa do chọn, đầu óc thật linh hoạt.
Hắn quả thật bồi dưỡng một nhóm . Ban đầu cũng từng ý định tranh giành ngôi vị, nếu thì chẳng Phụ hoàng đuổi đến Nam Xuyên.
"Còn nữa..."
"Ta hiểu."
Nói xong, Hoàng T.ử Diệp chủ động lấy Thánh chỉ và Ngọc tỷ , cố gắng chống đỡ cơ thể dậy tự tay một chiếu thư nhường ngôi.
Đóng dấu tay xong mới đưa cho nàng: "Bất kể là thứ nào trong , đến lúc đó đều thể giúp ngươi danh chính ngôn thuận xuất binh."
Tần Lam chút do dự tiếp nhận.
Trong mắt Thần Hi xẹt qua một tia tán thưởng. Từ lúc kinh ngạc ban đầu cho đến khi chấp nhận hiện tại, tất cả đều vì Tần Lam thể hiện quá đủ dũng khí. Tiếp theo, tò mò nàng sẽ thế nào.
Dù , để một nhóm vốn thuộc phe ngay từ đầu chịu trung thành, đó là chuyện đơn giản. Nhớ năm xưa... Thôi bỏ , nhắc đến nữa.
Mèo Dịch Truyện
Hoàng T.ử Diệp thấy nàng nhận, vội vàng : "Ta một thỉnh cầu nhỏ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-117-nguoi-sap-chet-roi.html.]
Tần Lam xem qua Chiếu thư Di vị, xác nhận sai sót, ngẩng đầu : "Ngươi ."
"Giúp điều tra rõ ràng sự thật về cái c.h.ế.t của Phụ hoàng, báo thù."
Tần Lam nhướng mắt, giọng điệu thản nhiên: "Ngươi xác định?"
"Nếu đó là Tam hoàng t.ử thì ? Cũng g.i.ế.c ?"
Hoàng T.ử Diệp sững sờ, chốc lát nặng nề gật đầu.
Hắn và Hoàng T.ử Ngang từ nhỏ hòa hợp. Nếu vì thế lực mẫu tộc của , cũng thành nông nỗi , Mẫu phi của cũng sẽ c.h.ế.t.
Tần Lam gật đầu, gì thêm.
Từ xưa đến nay, tình cảm nơi Đế Vương gia vốn nhạt nhẽo, đặc biệt là những cuộc tranh đoạt ngôi vị, càng đấu đến mức ngươi c.h.ế.t sống.
Chào tạm biệt hai , Tần Lam thản nhiên về phía gia đình họ Tần.
Vương Thị vặn xong bánh, thấy nàng trở về thì vội : "Mau lên! Nếu con về, mấy lão gia nhà sẽ ăn sạch còn một miếng ."
"Nương, gì khoa trương đến . Dù Tiểu về, con vẫn sẽ chừa phần cho mà."
"Ngươi ? Ta còn rõ cái nết của ngươi , còn chừa phần ư, ngươi lén ăn hết là phúc lắm ."
Tần Bắc tỏ vẻ vui: "Ta loại như !"
"Thôi , mau ăn cơm , ồn ào gì chứ."
"Con gái, ban nãy con đến chỗ vị Vương gia ?"
Tần Nhị mắng đứa con trai nhỏ, tiến gần Tần Lam, vẻ mặt đầy tò mò.
"Vâng."
"Hết ?"
Tần Lam nghi hoặc: "Phụ rốt cuộc gì?"
Vương Thị thấy lắp bắp, liền bước lên thẳng: "Nhà họ Lý phái đến hỏi, con còn dạy võ cho mấy vị công t.ử nhà họ nữa ."
"Có ý gì?" Nàng khi nào là dạy?
"Chẳng là trong thôn thấy con đến chỗ vị Vương gia , đồn thổi rằng con 'quen quý nhân', nên lời đồn truyền đến tai Lý lão gia. Có lẽ họ cũng đắc tội với con, nên mới âm thầm tìm cha con để nhắn lời."
Tần Lam đầy vạch đen trán: "Nếu nhà họ Lý đến nữa, hãy bảo về với Lý Khuê rằng, Tần Lam xưa nay lời giữ lấy lời."
Đã nhận tiền của , đương nhiên thể bỏ dở nửa chừng, đó là phong cách của nàng.
Tần Nhị thấy nàng giận, vui vẻ : "Con gái yên tâm, sáng mai nếu nhà Lý lão gia còn đến, cha đảm bảo sẽ y nguyên lời con dặn cho họ ."
"Vâng, Phụ gần đây dùng t.h.u.ố.c, thể khá hơn chút nào ?"
Nàng mấy ngày chú ý đến chuyện , cũng thời gian tìm Đường Nghiêu nhờ xem bệnh.
Haizz, đúng là càng ngày càng bận rộn, mà hình như chẳng gì thành công cả.
Thật kỳ quái.
Nhắc đến chuyện , Tần Nhị vỗ n.g.ự.c: "Con xem, thể của cha dạo chắc chắn là hơn nhiều , ngay cả ho cũng ho nữa."
"Nói cũng thần kỳ thật, bình thường cha cảm thấy ăn thêm hai quả lê, buổi tối ngủ cũng an hơn nhiều."
Tần Lam thấy ông thật sự khỏe hơn nhiều, mừng rỡ : "Thế thì . Phụ ăn uống thật , qua hai hôm nữa, con sẽ dẫn gặp Đường Nghiêu."
Tần Nhị nghĩ đến vị thần y cứu mạng , gật đầu: "Con , nhân tiện cảm ơn Đường đại phu thật chu đáo, nếu cái mạng của cha đây, e rằng sớm còn."
"Vâng, con , chuyện Phụ đừng bận tâm nữa."
Vương Thị sợ hai cha con mãi dứt, giục giã: "Mau ăn cơm , trời tối sẽ thấy đường nữa."
" đúng đúng, nào con gái, chúng ăn cơm . Mẹ con lấy rau dại và hành lá dại con tìm bao nhiêu là bánh chiên, ngon lắm đấy."
Tần Lam thầm nghĩ, đương nhiên là ngon , đó là những thứ nàng mượn cớ vệ sinh để hái từ gian trở về mà.
Kể cả hành lá tươi nàng cũng nhổ mấy bó.
Để cho giống thật, và cũng để phòng ngừa xem xét, nàng còn nhổ vài nắm cỏ dại ở gần đó ném gian. là phí ít công sức.