Xuyên Không vào Năm Loạn Thế, Ta Dựa Không Gian Nuôi Cả Gia Tộc - Chương 108: Bằng hữu của Thiếu gia

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy nàng ngay cả kiếm chủy thủ cũng , Lưu Trung lộ vẻ nghi ngờ, liệu nàng đồng bọn với Tam Hoàng t.ử .

 

Lừa y đến đây, đó vờ công phá cửa thành thất bại để bắt đại lao.

 

Tần Lam đang suy nghĩ vẩn vơ, nàng dặn dò Liêu Trọng Khải đang mặt nặng mày nhe: "Nhiệm vụ của ngươi là theo , bảo vệ hai bọn họ, đề phòng kẻ lọt lưới."

 

Lỡ như sơ sẩy để g.i.ế.c, nàng sẽ tổn thất lớn đấy.

 

nàng sẽ cho phép khả năng đó xảy .

 

"Yên tâm , cứ giao cho ."

 

Đám quan binh giống với sát thủ, bảo vệ hai khó.

 

Lưu Trung thấy nàng thật sự , nhất thời ngăn cản, nhưng sợ nếu là thật thì .

 

Tần Lam thấy chứ?

 

nàng lười giải thích, bệnh đa nghi, ở trong Hoàng cung lâu ngày nên nàng hiểu.

 

Tần Lam dẫn đầu bước lên phía .

Mèo Dịch Truyện

 

Quan binh giữ thành thấy , lập tức tiến lên chặn : "Người nào?"

 

"Bách tính bình thường."

 

dối ? Nàng vốn là bách tính bình thường mà.

 

Ai ngờ, những đó xong liền rút đao: "Lùi ! Hôm nay cửa thành đóng, cút , nếu đừng trách chúng nương tay g.i.ế.c c.h.ế.t!"

 

Tần Lam nhướng mày, quả nhiên là , cái gọi là nghiêm tra cũng chỉ là cái cớ.

 

"Thật sự cho phép ngoài ?"

 

Hạn chế tự do thể của , thì đừng trách phản kháng.

 

Tên lính thấy nàng ngoan cố , liền chỉ định vài : "Bắt nàng cho , chờ lệnh xử lý!"

 

"Rõ."

 

Bắt ư, đó là điều thể.

 

Nhìn mấy tên lính đang dần áp sát, ánh mắt Tần Lam chợt đổi, lạnh lẽo quét qua.

 

Khi mấy đó vươn tay chộp lấy nàng, ba cách nàng xa phía đều căng thẳng.

 

Chỉ thấy Tần Lam nhảy vọt lên, chân điểm nhẹ lên lưng đao, đám quan binh đang trợn mắt kinh ngạc, khóe môi nàng khẽ cong lên, mũi chân nhanh ch.óng quét một vòng.

 

Phập phập phập, sáu bóng bay ngược về hướng bọn họ đến.

 

Tên tướng lĩnh dẫn đầu thấy chống đối gây rối ở cửa thành, vội vàng dẫn từ tường thành chạy xuống.

 

Tần Lam vội vã cúi nhặt một thanh đao lên.

 

Nàng nhẹ nhàng cân nhắc trọng lượng đao.

 

Nàng từ từ tiến gần đến cửa thành, lạnh giọng : "Mở cửa thành , tha cho các ngươi khỏi c.h.ế.t."

 

Nhìn dáng vẻ cuồng vọng của Tần Lam, tên tướng lĩnh giật giật khóe miệng, giơ trường thương chỉ thẳng nàng: "Bỏ đao xuống đầu hàng, còn giữ cho ngươi một cái xác thây."

 

Thấy như , Tần Lam phí lời nữa, đao nhanh như chớp.

 

Dương Tam cùng những chạy đến hỗ trợ phía đều trợn mắt há hốc mồm.

 

Nhìn đang ung dung xoay sở trong vòng vây của trọng binh, Dương Tam cảm thấy bọn họ thật sự là thừa thãi.

 

nữa vẫn cần giúp một tay. Cần tốc chiến tốc thắng, mau ch.óng khỏi thành là quan trọng nhất.

 

Hắn chỉ đám quan binh đang chuẩn gia nhập vòng vây, bảo những khác: "Đi, giải quyết đám đó."

 

Liêu Trọng Khải thấy dẫn đến hỗ trợ, nhất thời kinh ngạc.

 

Thấy , y dẫn hai còn từ từ áp sát cửa thành.

 

Tần Lam vẫn luôn chú ý động tĩnh xung quanh, thấy là Dương Tam, nàng nhíu mày, thầm nghĩ: Tên thật sự sợ liên lụy ?

 

Trông thiếu niên đó giống bụng, đang tính toán điều gì nữa.

 

Thần Hi ngay ngắn trong xe ngựa, nhưng tai vẫn luôn chú ý đến động tĩnh bên .

 

Thần lão thấy tiếng đ.á.n.h , vén rèm xe hỏi Quản gia.

 

"Phía xảy chuyện gì?"

 

Quản gia vươn cổ về phía một lúc, mới đáp: "Lão gia, hình như đang công phá cửa thành."

 

"Công phá cửa thành?"

 

"Kẻ nào to gan như ?"

 

Ngay cả cửa thành chân Thiên t.ử mà cũng dám xông .

 

"Lão gia..." Lão quản gia ấp úng.

 

Thần Thừa Sơn đột nhiên giật thái dương.

 

"Nói mau."

 

"Là trướng Thiếu gia và bằng hữu của Thiếu gia."

 

Nói xong, lão quản gia lén sắc mặt của Lão gia, chỉ sợ ông đột nhiên nóng nảy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-nam-loan-the-ta-dua-khong-gian-nuoi-ca-gia-toc/chuong-108-bang-huu-cua-thieu-gia.html.]

 

Quả nhiên, Thần Thừa Sơn biến sắc, nhíu mày: "Ngươi ai cơ?"

 

Chẳng lẽ ông nhầm ?

 

"Là thuộc hạ của Thiếu gia và bằng hữu của ."

 

Lão thấy vị công t.ử nhỏ tuổi lên xe ngựa của Thiếu gia và ở lâu bằng thời gian uống một chén , chắc chắn là bằng hữu sai.

 

Thần Thừa Sơn xác nhận nữa. Thứ nhất, ông dám tin đứa cháu trai luôn lạnh lùng, vô d.ụ.c vô cầu, thích một bằng hữu.

 

Thứ hai, ông càng dám nghĩ đến. Chi bằng bảo ông rằng đời ma quỷ, còn cháu trai Thần Hi sẽ phái công phá cửa thành việc ngu xuẩn như , ông thà tin đời quỷ.

 

Lão quản gia thấy ông tin, khẽ ho một tiếng, tiếp tục : "Lão gia, giờ chúng ?"

 

"Có lẽ ngươi nhầm . Đi gọi nó tới đây."

 

"Dạ, lão nô ngay đây."

 

Lão gia tin lời lão, gọi Thiếu gia tới đây .

 

Không tin cũng , lão cũng chẳng dám tin chuyện là do Thiếu gia .

 

Vừa nghĩ , lão quản gia đến bên xe ngựa của Thần Hi, cung kính gọi: "Thiếu gia, Lão gia bảo qua đó một chuyến."

 

Người trong xe ngựa rõ ràng khựng một chút, nhanh ch.óng đáp: "Ừm."

 

Lão quản gia cúi đầu chờ đợi.

 

Thần Hi vén vạt áo bước xuống xe. Ánh mắt , ngước cửa thành, lúc thấy Tần Lam đang dùng sức một để chống vòng vây của trọng binh.

 

Nhìn tình hình vẻ tồi.

 

Hắn thu hồi tầm mắt, giọng lạnh lùng xa cách: "Đi thôi."

 

Lão quản gia khom hành lễ: "Vâng, lão gia."

 

Chỉ vài bước chân, hai nhanh ch.óng đến bên xe ngựa của Thần Thừa Sơn.

 

Thần lão tôn nhi, hề ý trách mắng: "Lên đây."

 

"Gia gia, việc gì ạ?"

 

"Nếu là vì chuyện công phá cửa thành, lát nữa tôn nhi sẽ kể chi tiết với ."

 

Lão gia t.ử lắc đầu: "Sao , ngươi kết giao bằng hữu từ khi nào ?"

 

Bằng hữu?

 

Hắn kết giao bằng hữu từ khi nào, ?

 

Thấy nghi hoặc, Thần Thừa Sơn chỉ tay về phía cửa thành: "Đó chẳng là bằng hữu của ngươi ?"

 

Hửm?

 

Thần Hi theo hướng ngón tay ông chỉ, chỉ thấy Tần Lam dứt khoát kết liễu mạng sống của một .

 

Nha đầu , tâm địa thật sự nhẫn tâm đấy.

 

bằng hữu?

 

Bọn họ mới quen từ hôm qua, tính là bằng hữu ?

 

Nghĩ đến tối qua nàng ôm trọn một đêm, hành động mật đến , quả thực thể xem là bằng hữu .

 

Thế là gật đầu, thản nhiên : "Vâng, là bằng hữu."

 

"Kết giao từ khi nào?" Sao chứ?

 

"Đêm qua."

 

"Phụt... Khụ... khụ khụ." Thần Thừa Sơn uống ngụm , nhất thời thất thố phun hết lên mặt .

 

Ông ho khan vài tiếng, thấy mặt tôn nhi tối sầm, liền ngượng ngùng lấy khăn tay lau cho .

 

Sắc mặt Thần Hi đen , tay đ.á.n.h nhưng đối phương là gia gia của , cảm giác thật sự tồi tệ.

 

Hắn dùng sức lau vài cái, nhưng vẫn cảm thấy thoải mái, vội vàng dậy: "Gia gia, con xin phép xử lý chuyện ."

 

Nói xong, màng đến vẻ mặt ngượng ngùng của lão gia t.ử, cứ thế thẳng.

 

"Cái đứa nhỏ ..."

 

Thấy lão gia ăn quả đắng, lão quản gia bụm miệng trộm.

 

---

 

Tần Lam dứt khoát kết liễu cuối cùng. Nàng cánh cửa thành cao lớn mặt, định bước tới kéo mở.

 

Lập tức mấy bên cạnh ngăn : "Tần cô nương đợi một lát, thuộc hạ sẽ gọi thêm đến cùng mở cửa."

 

Cánh cửa , cao ba mươi sáu trượng, sức nặng thì khỏi bàn. Để mở cửa thành , ít nhất cũng cần đến hai mươi binh lính tinh nhuệ.

 

Tần cô nương dù lợi hại đến mấy, cũng thể tự mở .

 

Suy nghĩ của dứt.

 

Chỉ thấy Tần Lam khoát tay : "Ngươi cứ trực tiếp gọi Thần Hi xuất phát ."

 

Mở một cánh cửa thành mà còn gọi thêm , quá lãng phí thời gian. Lát nữa truy binh đến thêm một đợt nữa, bọn họ ai cũng đừng hòng thoát .

 

 

Loading...