Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 770

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:24:06
Lượt xem: 6

Tình cảm của cha mẹ cũng không hề tốt như ngoài hiện thực, thậm chí có thể nói là vô cùng kém.

Mẹ mang thai được ba tháng thì ngoài ý muốn sinh non, vậy nên Màn Thầu ở trong mơ vốn dĩ cũng không được sinh ra.

Từ đó về sau, tình cảm của cha mẹ vốn dĩ đã không tốt thì lại càng trở nên kém hơn.

Nhà cũ thường xuyên xảy ra màn khắc khẩu cùng tiết mục đánh nhau. Mỗi ngày trôi qua đều vô cùng mệt mỏi.

Mãi đến một năm kia, cha đỗ được đại học Thanh Đại ở Bắc Kinh, cha cậu rời nhà chưa được hai tháng thì mẹ cậu ở nhà đã ngoại tình, đội cho cha cậu một chiếc nón xanh lớn.

Một người đàn ông ăn chơi lêu lổng ở huyện thành đã lừa gạt mẹ cậu, mẹ cậu bị ông ta dụ hoặc rời xa ra đình đi đến một nơi xa xôi khác.

Một năm sau, mẹ trở về và cùng cha ly hôn.

Về sau, mẹ cũng không hề xuất hiện thêm lần nào nữa.

Thậm chí đều không có người nào biết mẹ còn sống hay đã c.h.ế.t rồi.

Mà cha cậu ở thủ đô học tập vô cùng tốt, nên được Phạm Vệ Cương nhìn chúng, Phạm Vệ Cương cũng giống như ngoài hiện thực giúp đỡ cha cậu rất nhiều, thậm chí còn đem con gái của mình là Phạm Hòa Bình gả cho cha.

Trong bóng tối, Lâm Khải lại căng thẳng thở hắt ra, đầu lại tiếp tục đau đớn từng cơn một.

Cha và dì Phạm?

Sao có thể như thế được?

Vốn dĩ hai người họ hoàn toàn không thân thiết cũng như tính cách vô cùng khác nhau mà!

Lâm Khải trằn trọc, không nghĩ ra được vì sao trong mơ câu chuyện có thể cổ quái như vậy.

Có nhiều người, sau khi tỉnh dậy thì rất nhanh sẽ quên mất chuyện trong giấc mơ, nhưng giấc mộng này của Lâm Khải lại không giống như vậy, khi càng thanh tỉnh thì lại càng trở nên rõ ràng.

Liên tiếp mấy ngày bị giấc mộng này quấy rối, Lâm Khải cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Hôm nay cuối tuần, cậu và Ôn Vãn cùng nhau trở về tứ hợp viện.

Sau khi hai người kết hôn thì cũng không tiếp tục ở đây nữa, mà là ở căn nhà mà Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa tặng làm quà tân hôn cho hai người.

Chủ ý này là Triệu Uyển Thanh đề ra, bởi vậy cho dù là Mễ Khả, Ôn Quân hay là những người lớn khác thì cũng không ai có ý kiến gì.

Trở về tứ hợp viện, Lâm Khải trực tiếp đi vào phòng bếp, nhìn thấy mẹ mình đang nấu cơm ở đây, những hình ảnh khó hiểu trong giấc mộng kia quấy rối cậu cuối cùng cũng ngừng lại.

"Mẹ", Lâm Khải đi qua ôm lấy mẹ mình.

"Đã về rồi?" Triệu Uyển Thanh vô cùng kinh ngạc.

Con trai lớn từ trước đến giờ luôn vô cùng trưởng thành, từ sau khi hiểu chuyện thì rất ít khi làm ra những hành động thân mật với cha mẹ.

Về điểm này, con cả và con trai thứ hai hoàn toàn trái ngược với nhau.

Đoàn Tử vô lại kia, cho dù đã hơn hai mươi nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ làm nũng với cha mẹ.

Nhưng con trai cả đột nhiên thân thiết như vậy khiến cho Triệu Uyển Thanh không kịp tiếp thu, sau cũng không biết nên làm như thế nào nên hai người cứ sững sờ mà đứng cạnh nhau như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-770.html.]

DTV

Mãi đến khi Lâm Thiệu Hoa đi xuống bếp nhìn thấy cảnh này thì mới lập tức kéo Lâm Khải ra.

Lâm Thiệu Hoa đen mặt như Diêm La nói,"Con là con trai, đã lớn rồi đừng có không biết quy củ."

Lâm Khải nhìn phụ thân của mình, rồi sau đó cậu cũng giật mình.

Không biết có phải do cảnh trong mơ kích thích cậu hay không mà lần này cậu còn dám nhìn về phía cha mình nhướng mày khiêu khích.

Khi thấy Lâm Thiệu Hoa nheo mắt nhíu mày.

Thì sau đó Lâm Khải mới bỏ qua.

Trước khi rời khỏi nhà bếp, Lâm Khải còn quay đầu lại nhìn thoáng qua, khi thấy người cha với vẻ ngoài vô cùng uy nghiêm của mình lúc này lại đang xắn tay áo giúp mẹ nấu cơm, hơn nữa thỉnh thoảng cha cậu còn nghiêng đầu nói vào tai mẹ cậu điều gì đó khiến mẹ cậu cười lên vô cùng vui vẻ, thậm chí khi nói giọng của cha còn ôn nhu nhẹ hơn bình thường vài lần...

Buổi tối khi về đến nhà, Lâm Khải lại nằm ở trên giường nhớ lại giấc mộng kia một lần nữa.

"Ôn Vãn, em nói xem... Người ngoài đều ca tụng một đôi vợ chồng là xứng đôi thì họ sẽ thật sự hạnh phúc sao?"

Cậu không thể nào quên được, trong mộng ai nấy đều ca tụng cha cậu và dì Phạm là một đôi vợ chồng hạnh phúc vô cùng xứng đôi với nhau.

Nhưng tổng thể thì cậu cảm giác. Mối quan hệ giữa hai người này dường như vẫn thiếu một cái gì đó.

Ôn Vãn đổi quần áo xong thì nằm xuống bên cạnh cậu, đột nhiên nở nụ cười nói: "Em nghĩ là chưa chắc!"

"Ừ?" Lâm Khải cảm thấy hứng thú nhìn cô ấy.

Ôn Vãn: "Anh nhìn cha và mẹ kế của em xem, năm đó cha em vì dì ấy mà kiên trì ly hôn với mẹ em, cả thủ đô có ai không nói dì ấy là chân ái của cha em? Nhưng sự thật thì đúng như vậy sao..."

Lúc này trên mặt cô ấy không nhịn được hiện lên vẻ châm chọc.

Trước kia lúc cô ấy còn nhỏ cũng từng cho rằng cha vì người mẹ kế này mà làm ra chuyện kia, thì chắc chắn là do vô cùng yêu cô ta.

Nhưng đợi khi cô dần lớn lên, mới phát hiện ra mình hoàn toàn sai rồi.

Nói là cha vì mẹ kế mà ly hôn, không bằng nói cha vì cái bụng của mẹ kế nên mới ly hôn thì đúng hơn.

Cả đời cha nuối tiếc nhất chính là không có con trai, bởi vậy khi biết trong bụng mẹ kế đã có thai sinh đôi thì lúc này mới hấp dẫn được sự chú ý của cha.

Lâm Khải nghe xong lời này cũng vô cùng kinh ngạc: "Chẳng lẽ không phải?"

Ôn Vãn thấy bộ dạng không biết chuyện gì này của cậu làm cho bật cười: "Đương nhiên không phải, cha em đối với mẹ kế nhiều nhất cũng chỉ là cảm thấy mới mẻ, nhưng hiện giờ một chút mới mẻ cũng không còn. Về phần đời này cha em yêu ai thật lòng, Haz, cũng chỉ có ông ấy biết mà thôi."

Lâm Khải nghe xong thì lập tức lâm vào trầm tư.

Rất lâu sau, cậu mới thở dài, như là cuối cùng cũng nghĩ thông vậy.

"Như cá uống nước, nóng hay lạnh cũng chỉ có nó biết."

Vậy nên trong lòng một người thật sự yêu ai thì cũng chỉ có người đó biết.

Người khác thì sao có thể hiểu được?

HOÀN

Loading...