Trên bàn yên tĩnh trong chốc lát, ánh mắt từng người nhìn nhau, lập tức đình chỉ cuộc chiến.
Gác lại chuyện tranh giành, trước tiên phải đào sinh viên này ra khỏi Bắc Đại rồi nói sau.
"Bắc Đại các ông nhiều người mới như vậy, thiếu đi một người thì có gì quan trọng?"
"Bắc Đại không giúp sinh viên của mình đăng bài lên tập san cấp một sao? Đúng là lòng dạ ác độc! Vẫn nên để sinh viên kia đến chỗ chúng tôi thì hơn!"
"Giáo sư Chu, học viện Y Khoa mới đúng là sự lựa chọn tốt hơn cho đứa nhỏ này, tôi hy vọng ông có thể nhìn nhận chuyện này ở một góc độ khách quan. Mau để đứa nhỏ này tốt nghiệp đi, để vào học viện Y Khoa chúng tôi mà học nghiên cứu sinh."
Giáo sư Chu: "..."
Chưa từng thấy người... Vô liêm sỉ thế này.
Sau khi hội thảo kết thúc, giáo sư Chu đã trở thành giáo sư trư... Bị tức thành heo (*).
(*) Trư là heo, Chu và trư đồng thanh, ở đây đang chơi chữ.
Về đến trường, việc đầu tiên ông ấy làm là gọi Triệu Uyển Thanh đến văn phòng ngay.
Triệu Uyển Thanh nhìn thấy tập san trên bàn, trong lòng thầm nói luận văn của mình đã được đăng rồi.
"Triệu Uyển Thanh, gần đây tiến độ học tập của em thế nào rồi?"
Triệu Uyển Thanh chớp mắt mấy cái: "À, vẫn tốt ạ."
Giáo sư Chu lắc đầu: "Chưa đủ."
Giáo sư Chu xoay người, ôm một chồng sách từ trong ngăn tủ ra phóng đến trước mặt cô.
"Em đang ở học kỳ sau của năm hai, đây là thời điểm em nên hoàn thành hết chương trình học và tốt nghiệp đại học." Giáo sư Chu nói bằng vẻ mặt rất chính trực.
DTV
Triệu Uyển Thanh: "?" Trên đỉnh đầu của cô đang chậm rãi xuất hiện một cái chấm hỏi.
Giáo sư Chu bị ánh mắt ngơ ngác của cô khiến trong lòng trở nên căng thẳng, trên mặt hiện vẻ xấu hổ, nói: "Khụ! Tốt nghiệp đại học rồi thì trực tiếp làm nghiên cứu sinh với tôi, tôi tự mình hướng dẫn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-551.html.]
Mầm mống tốt thế này nhất định phải chộp vào tay Bắc Đại họ, không thể để mấy ông già kia chiếm lợi.
Sau khi dứt lời, giáo sư Chu trông đợi nhìn Triệu Uyển Thanh, thậm chí ông ấy đã nín thở vì căng thẳng, giống như đang chờ đợi phán quyết.
Triệu Uyển Thanh bị chấn động rất lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần, trong vô thức cô đã thốt lên: "Cái gì ạ?"
Vậy là cô sắp được lên nghiên cứu sinh rồi sao? Không phải đã nói phải năm năm năm sao? Lúc này mới một năm rưỡi.
Kiếp trước cô đã từng nghe người ta nói có người học hết chương trình đại học và tốt nghiệp trong thời gian ngắn nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến mình sẽ làm như vậy.
Hôm nay đột nhiên bị giáo sư Chu chỉ ra, Triệu Uyển Thanh chợt cảm thấy Cũng không phải là không được.
Dù sao hiện nay cũng có quá nhiều kiến thức đang lập lại, nếu đã như vậy, vì sao cô không sớm học hết chương trình rồi tốt nghiệp sớm hơn?
Giáo sư Chu chờ đợi đến mức hoa cũng sắp tàn rồi thì Triệu Uyển Thanh đã gật đầu đồng ý.
"Cảm ơn giáo sư đã cho em cơ hội này!" Cô kích động bước lên cúi đầu cảm ơn giáo sư Chu.
Thầy giáo đáng kính! Người tốt! Quý nhân!
Kiếp trước cô còn chưa từng được tuyển thẳng lên nghiên cứu sinh và không cần thi thế này.
Giáo sư Chu nhìn thấy học trò ôm sách, gương mặt hồng hào, tinh thần phấn chấn rời khỏi văn phòng của ông ấy, giáo sư Chu không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.
Ôi, cuối cùng cũng bảo vệ được hạt giống tốt.
Hiệu trưởng, viện trưởng, các người không biết tôi đã bỏ ra biết bao vì trường của chúng ta đâu!
Từ sau quyết định tốt nghiệp sớm, Triệu Uyển Thanh đã giao siêu thị và Trần Ký cho ba người mẹ Lâm, mẹ Triệu và Đổng Hiểu Phương quán xuyến đế cô có thể tập trung toàn bộ vào ôn tập các môn.
Đã muốn tốt nghiệp sớm nên Triệu Uyển Thanh cũng không có ý định lề mề, cô muốn hoàn thành tất cả chương trình đại học trong nửa năm này và tốt nghiệp sớm.
Các bạn thân của cô cũng biết đến việc này, họ đã rất bất ngờ, chấn động rất lâu mà chưa tỉnh táo lại.