Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 509

Cập nhật lúc: 2025-03-29 15:17:43
Lượt xem: 2

Triệu Uyển Thanh nghe cô ấy nói mình cũng học khoa ngoại chỉnh hình thì hai mắt lập tức sáng lên.

Cô còn tưởng rằng chỉ có một mình cô là sinh viên khoa ngoại chỉnh hình tham gia cuộc thi.

Không ngờ còn có thể tìm thấy một đồng bọn. Không. Là người đồng hành!

Hai sinh viên khoa ngoại chỉnh hình gặp nhau trong cuộc thi lần này giống như tha hương gặp lại bạn cũ, lập tức trở nên thân thiết với nhau.

DTV

Hoàng Thụy được giáo sư Tống đề cử gia nhập vào đội đại biểu của học viện Y Khoa nhưng cũng giống như Triệu Uyển Thanh, cũng chỉ là dự bị.

"Thế mà cậu lại thành thạo thao tác của y học lâm sàng như vậy, tôi vừa nghe thấy cậu chuẩn bệnh, tốc độ còn nhanh hơn đồng đội của cậu." Hoàng Thụy không nhịn được khen ngợi Triệu Uyển Thanh.

Trái lại Triệu Uyển Thanh không cảm thấy mình tài giỏi thế nào cả, đây là kết quả sau một tháng tham gia huấn luyện.

"Sợ là đến khi cuộc thi này kết thúc, chúng ta cũng không có cơ hội ra sân." Triệu Uyển Thanh trêu chọc nói.

Hoàng Thụy cũng thở dài một hơi.

Trong phòng, từng tổ nhỏ hoàn thành thao tác, trọng tài đã bắt đầu chấm điểm, sau đó vòng loại mới chính thức kết thúc.

"Phát huy rất tốt!" Triệu Uyển Thanh bật ngón tay cái về phía bốn người đồng đội đang ở trong gian phòng nhỏ, trên mặt là nụ cười nhẹ nhàng.

Gian nhỏ bên cạnh, người của học viện Y Khoa cũng đã đi ra, dẫn đầu là Tống Viện, cô ta vừa liếc mắt thấy Hoàng Thụy đang đứng chung chỗ với Triệu Uyển Thanh thì sắc mặt lập tức đen thui.

"Hoàng Thụy, về đội..." Một đồng đội khác có lòng tốt gọi Hoàng Thụy trở về.

Hoàng Thụy vội vàng chào tạm biệt Triệu Uyển Thanh, chạy về vị trí đội mình bên này.

Tống Viện liếc xéo Hoàng Thụy, lạnh lùng cười nói: "Bọn tôi ở trong này tranh tài, cậu ở bên ngoài ăn cây táo rào cây sung?"

Hoàng Thụy cau mày: "Cậu nói cái gì đó? Làm thế nào tôi lại trở thành ăn cây táo rào cây sung?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-509.html.]

Mắt thấy hai người sắp ầm ĩ, một đồng đội khác lập tức đến gần hòa giải, lúc này mới dập được lửa.

Tống Viện không thể phát tiết lửa giận, lúc đi ngang qua Triệu Uyển Thanh và đồng đội của cô, cô ta không nhịn được hừ lạnh một tiếng.

Tiếng hừ của cô ta không lớn không nhỏ, Triệu Uyển Thanh và các đồng đội đều nghe thấy.

Chương Tư Mẫn nhíu mày liếc nhìn Tống Viện, Phạm Hòa Bình nhìn chằm chằm theo bóng lưng Tống Viện, cô ấy nhìn rất chăm chú.

"Nhìn cái gì? Đi thôi!" Triệu Uyển Thanh gọi cô ấy.

Trên mặt Phạm Hòa Bình tỏ ra tiếc nuối, cô ấy lắc đầu, nói một cách khó hiểu: "Hộp sọ của người này chưa phát triển hết, là một kẻ đần."

Những người khác nghe thấy đều sửng sốt, sau đó tất cả đều cười lên ha ha.

Phạm Hòa Bình ngơ ngác, cô ấy sốt ruột nói: "Các cậu cười cái gì? Tôi nói đều là thật! Từ nhỏ tôi đã nghe cha mình nói như vậy!"

Bốn người khác lại nhìn nhau, bật cười ra tiếng heo kêu một lần nữa.

Cùng ngày kết thúc vòng loại, năm người trong đội rủ nhau đến một quán ăn.

Quán ăn họ đến chính là quán thịt dê mà Triệu Uyển Thanh đã ăn trước đó, mặc dù quán ăn này thuộc nhà nước nhưng hương vị rất ngon, lượng đồ ăn đủ, có thể gọi mì thịt dê cũng có thể gọi cơm.

Năm người ngồi vào một bàn nhỏ ăn uống say sưa. Sau một tháng huấn luyện vừa qua, cộng thêm quá trình kề vai chiến đấu lần này, mối quan hệ giữa mọi người đã rắn chắc như sắt thép rồi.

Phạm Hòa Bình đã ăn hết một bát mì thịt dê, lúc này cô ấy mới lấy hết dũng khí chất vấn Đường Tiến: "Cậu cậu cậu, cậu nói xem, vì sao cậu muốn xem mắt chị họ của Tưởng Huệ? Có phải mắt của cậu không được tốt không?"

Đường Tiến nhìn chằm chằm vào gương mặt đã đỏ bừng của cô gái, lại nhìn đến bát mì trước mặt cô ấy: "Thứ cậu vừa mới ăn là mì, không phải rượu đấy chứ?"

Phạm Hòa Bình tức giận cầm đũa đ.â.m xuống bàn: "Cậu đừng đổi chủ đề! Nếu cậu không cho tôi một câu trả lời hợp lý thì ngay lập tức đội này có cậu sẽ không có tôi, có tôi thì không có cậu!"

Ba người khác cũng nhao nhao dừng đũa, ba đôi mắt hóng hớt nhìn đến.

Loading...