Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 462
Cập nhật lúc: 2025-03-29 15:13:30
Lượt xem: 8
Sau khi thi xong kì thi quốc gia, hai vợ chồng Triệu Uyển Thanh với Lâm Thiệu Hoa lại đi dạo một vòng quanh Bắc Kinh để chọn quà người thân ở quê nhà, sau khi xong hết mới dẫn theo ba đứa nhỏ trở về quê nhà.
Trước khi đi Triệu Đại cố ý đi gặp Triệu Uyển Thanh để đưa cho cô 50 đồng tiền,"Nhà chúng em ở Bắc Kinh nên không thể nào chăm sóc hiếu kính cha mẹ ở quê được, tiền này coi như là em với Hiểu Hà báo hiếu cho cho mẹ,"
Nghỉ hè cả gia đình Triệu Đại cũng không thể trở về, hiện tại việc kinh doanh mì khô của cậu ngày càng phát đạt, đồ chuẩn bị cho sạp mỗi ngày đều không đủ bán. Thế là hai vợ chồng tận dụng dịp đang được nghỉ hè, cùng nhau cố gắng tìm một mặt bằng mở quán mì tại Bắc Kinh, muốn kiếm thêm một ít tiền tích góp cho gia đình sau này.
Xe lửa từ trong thành thị bắt đầu khởi hành, rung lắc suốt một ngày một đêm mới đến được huyện Cao Điền.
Sau khi tới huyện Cao Điền, chuyện trở về thôn Truân Thủy trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Một nhà năm người trở về thôn, ngay lập tức gây tiếng vang lớn trong thôn.
"Cả nhà Thiệu Hoa trở về rồi sao?!
"Người trên thành phố về có khác, nhìn đúng là có thể diện, cách ăn mặc cũng khác!"
DTV
"Trường đại học như thế nào? Mọi người có đến quảng trường Thiên An Môn chưa?"...
Người trong thôn vây quanh gia đình cô hỏi đông hỏi tây ríu rít không ngừng. Vợ Chồng Lâm Thiệu Hoa với Triệu Uyển Thanh được hỏi gì trả lời đó với mọi người trong thôn. Mọi người nghe bọn cô nói về chuyện ở Bắc Kinh, chuyện về trường đại học thì mọi người lại càng thêm tò mò với thế giới ngoài kia.
Đoàn người bám theo họ vừa đi vừa hỏi không ngừng, cho tới khi tới cổng nhà họ Lâm, mọi người mới miễn cưỡng rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-462.html.]
Trở về nhà, hai vợ chồng ông cụ Lâm mừng đến mức hai mắt đều híp thành một đường thẳng, ngay cả mẹ Lâm cũng bị sự đáng yêu của ba đứa nhóc hấp dẫn, nhất thời quên đi chuyện đau lòng trong khoảng thời gian này.
Cả một đại gia đình sum vầy ở trong nhà chính, người nhà học Lâm thì hỏi mấy chuyện xảy ra ở Bắc Kinh, Lâm Thiệu Hoa với Triệu Uyển Thanh cũng được mọi người kể chuyện xảy ra trong nhà.
Bây giờ, cuộc sống bây giờ của nhà chính mỗi ngày trôi qua đều rất thoải mái, Chu Hồng Anh đi theo mẹ Lâm làm việc ở Trần Ký, mỗi tháng đều sẽ nhận được một khoảng tiền về nhà. Còn Lâm Nhị thì cùng Triệu Nhị đi bán quần áo trong chợ đen, không chỉ bán trong huyện, còn thường xuyên chạy lên thành phố bán, chưa tròn nửa năm đã kiếm được không ít tiền.
Bởi vì việc kinh doanh của Lâm Nhị rất tốt nên bây giờ mỗi người nhà bác cả đều mặc trang phục kiểu dáng đẹp đẽ. Làm cho người trong thôn ngưỡng mộ không thôi.
Bên này có nhà bác cả như mặt trời giữa ban trưa, nên nhìn nhà bác hai bên kia liền có cảm giác hơi ảm đạm, bình thường.
Cách đó không lâu mới đuổi con dâu đi, Lâm Tam Đệ cũng bắt đầu phát triển công việc thu mua đồ của mình, trong nhà chỉ còn Lâm Ngũ Muội là mãi vẫn chưa gả được chồng.
So với nửa năm trước thì nhìn bác hai Lâm đã già đi vài tuổi.
Cả đại gia đình ở trong phòng chính bên này ăn xong một bữa cơm đoàn viên, xong xuôi mới ai về nhà nấy.
Mẹ Lâm vừa về đến nhà, chuyện đầu tiên là gọi Triệu Uyển Thanh vào trong phòng của bà, lục tung lên đem tiền buôn bán với sổ sách giao hết cho con dâu.
"Đây là tiền kiếm được với sổ sách từ mùa xuân đến bây giờ, mẹ đều đã kiểm tra hết một lượt, còn nhờ Hiểu Phương với Lâm Lục Muội giúp mẹ tính qua một lần, chắc chắn là không sai."
Triệu Uyển Thanh nhìn đống sổ sách chất đống, từ tháng ba đến tháng sáu vốn không phải là mùa cao điểm của bánh ngọt, nhưng Trần Ký vẫn kiếm được cho cô ước chừng hơn một ngàn đồng tiền lợi nhuận.
Đương nhiên trong đó không thể không có công quản lí cẩn thận của mẹ Lâm, Triệu Uyển Thanh rút từ trong xấp tiền ra mười tờ mười đồng đưa cho mẹ Lâm,"Mẹ cầm đi, đây là tiền mẹ xứng đáng nhận được."