Mọi người xung quanh mỗi người một câu, lại thêm sắc mặt của nhóm bạn học cùng lớp cũng rất khó coi, Tưởng Huệ cảm giác bản thân mình giống như biến thành con chuột đang chạy qua đường.
Cô ta vội vàng đeo túi lên, thở phì phò chạy ra khỏi ngõ hẻm, chờ chạy ra xa rồi, cuối cùng không nhịn được khóc lên, vừa khóc vừa mắng Đổng Hiểu Hà: "Đồ nhà quê thối, chẳng phải thứ tốt lành gì! Tôi sẽ nhờ bác của tôi xử lý cô!
Sau khi Tưởng Huệ rời đi rồi, tình hình sau đó của những người bạn học còn ngồi lại cũng hơi ngại ngùng.
Họ lại chó ngáp phải ruồi tìm đến quầy mì nhà Đổng Hiểu Hà, còn xem được bí mật của người ta, thậm chí còn được xem một trò hề.
Đổng Hiểu Hà nhìn gương mặt ngượng ngùng của các bạn học thì hào phóng mời mọi người tiếp tục ăn, còn cố ý gọi Triệu đại đến gần, muốn giới thiệu chồng với các bạn học của mình.
Các bạn học ăn mì, tất cả đều thật lòng khen Triệu đại nấu mì rất ngon, khen ngợi cậu đến mức khiến Triệu đại cũng cảm thấy ngượng ngùng.
Họ cũng không bởi vì Triệu đại là một người dân quê tự làm chủ mà xem thường người ta, trái lại họ cảm thấy chính vì thế này mới thấy rõ nhân phẩm của Đổng Hiểu Hà rất tốt.
Trong số họ có không ít người từng là thanh niên trí thức phải xuống nông thôn tham gia sản xuất, chẳng qua họ may mắn đã không kết hôn ở nông thôn, thi đậu đại học đã có thể quay về.
Nhưng bên cạnh họ cũng có không ít những người làm việc sai trái... Ví dụ như bản thân đã kết hôn ở nông thôn, vừa thi đậu đại học thì lập tức không liên hệ với người nhà, cũng có những người vẫn một mực lừa gạt người nhà ở nông thôn rằng mình ở đây học hành nhưng ở trong thành đã tìm kiếm đối tượng là nữ sinh đại học.
Trường hợp thi đậu đại học nhưng vẫn sẵn sàng dẫn theo chồng và con của mình vào thành sinh sống như Đổng Hiểu Hà thế này không phải rất có tình có nghĩa sao?
Sau một trận liên hoan khiến những người bạn học cùng chung chí hướng gần nhau hơn, bên cạnh đó cũng nhìn rõ được người có tam quan khác với mình.
Tưởng Huệ ra khỏi con hẻm Bắc Vịnh, cô ta vừa đi vừa khóc, trong miệng còn không ngừng mắng Đổng Hiểu Hà.
Cô ta quan sát bốn phía, phát hiện nơi này cách trường Thanh Hoa tương đối gần, thế là quyết định đi đến tìm chị họ mình kể khổ trước, tiện thể nhờ chị họ giúp cô ta xử lý Đổng Hiểu Hà.
Lúc sắp đến Thanh Đại, đột nhiên Tưởng Huệ bị một chiếc xe đụng phải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-451.html.]
"Á! Cô!" Tưởng Huệ quay đầu trừng mắt nhìn người đụng mình, đợi đến khi nhìn thấy rõ người đó là ai, vẻ tức giận trên mặt cô ta càng tăng thêm.
"Cô cố ý!"
Phạm Hòa Bình đang đẩy xe đạp, cô ấy đứng cạnh Triệu Uyển Thanh, hai người đều nhìn Tưởng Huệ như nhìn một người thiểu năng.
Phạm Hòa Bình chỉ tay lên mặt đường: "Mở to mắt ra mà nhìn cho rõ! Tôi đang đi trên làn đường dành cho xe, tự cô đụng vào tôi, hiểu chưa? Ngay cả khi tôi đã rung chuông xe cô cũng không nghe thấy..."
DTV
Phạm Hòa Bình và người trước mắt này đúng là không hợp nhau... Từ khi còn bé, cả hai ở chung trong một đại viện đã không hợp nhau rồi.
Nhưng cô ấy là người có nguyên tắc, sẽ không vô cớ làm người khác bị thương.
Tưởng Huệ cúi đầu nhìn đường, lúc này mới phát hiện chính mình đi sai đường.
"Tôi mặc kệ! Là cô cố ý! Phạm Hòa Bình, cô rất đắc ý đúng không? Cô thấy tôi đến nên cố ý đạp xe đụng trúng tôi."
"Cô cho rằng mình thi đậu Bắc Đại là ngon rồi sao? Đồ đạo đức bại hoại, tôi sẽ về nói cho cha mẹ cô biết."
Tưởng Huệ quát lên một trận như người điên, cô ta hất tóc, hấp tấp đi vào cửa Thanh Hoa.
Phạm Hòa Bình im lặng nhìn theo bóng lưng Tưởng Huệ, cô ấy tức đến mức hai tay vùng vẫy, cuối cùng vẫn bị Triệu Uyển Thanh nắm chặt lại: "Đừng nóng giận! Vì người như thế mà nóng giận là không đáng! Cô ta muốn về nhà mách cha mẹ cậu thì cậu hãy đi trước một bước, đến nhà cô ta tố cáo trước là được."
Phạm Hòa Bình ngạc nhiên nhìn Triệu Uyển Thanh: "Còn, còn có thể làm như vậy sao?"
Ý kiến này nghe có vẻ ấu trĩ thế nào ấy... Nhưng cô ấy rất thích!
Phạm Hòa Bình nhanh chóng chào tạm biệt Triệu Uyển Thanh, đạp xe vào nhà họ Tưởng.