Vào đêm sau khi thi đại học xong, Triệu Đại đệ và Triệu Nhị đệ đều dẫn theo cả nhà đến nhà họ Lâm, cả nhà quây quần bên chiếc bàn lớn ăn lẩu chúc mừng.
Bữa lẩu hôm nay do Lâm Tiểu Đệ tự mình xuống bếp nấu, ngay cả thức ăn để nhúng cũng do cậu ấy tự mình chuẩn bị.
DTV
Trong hai ngày qua, bởi vì trường của cấp ba được dùng là địa điểm thi, cho nên học sinh cấp ba như bọn họ đều được nghỉ ở nhà.
Bất kể kết quả thi ra sao, Tô Thắng Nam và Đổng Hiểu Hà đều đã cực kỳ bình tĩnh, dù sao thì cũng thi xong rồi, hai người họ cũng đã cố gắng hết sức rồi.
Người lớn ngồi ăn cơm, mấy đứa trẻ thì chạy quanh bàn ăn. Chỉ có Màn Thầu lớn tuổi hơn, biểu hiện vô cùng thành thục, nghiêm túc ngồi ở bàn ăn ăn lẩu.
Thang Viên ngồi trong lòng của cậu cả Triệu Đại đệ hồi lâu, sau đó lại chuyển sang ngồi trong lòng của cậu hai Triệu Nhị đệ. Cậu cực kỳ thương yêu cháu ngoại, những lời này hoàn toàn miêu tả đúng với anh em nhà họ Triệu.
Triệu Nhị đệ không có con gái, cho nên rất yêu thương Thang Viên, lần nào đến nhà họ Lâm đều phải mang quà cho Thang Viên. Mặc dù Triệu Đại đệ cũng có con gái, nhưng cũng rất yêu thương Thang Viên.
Cô nhóc Thang Viên càng trực tiếp hơn, bé con yêu tất cả mọi người.
"Cậu hai, con muốn ăn thịt viên -"
"Cậu cả, con muốn ăn mì tương -"
Chỉ cần gắp thức ăn cho cô bé thì cô bé đều sẽ thích người đó.
Sau khi cơm no rượu say xong, Triệu Đại đệ và Triệu Nhị đệ dẫn theo người nhà trở về thôn Hoàng Thổ, cha Triệu và mẹ Triệu vẫn đang ở nhà đợi tin tức.
Trên đường về bị gió lạnh thổi, cảm giác tùy ý vui sướng trên bàn ăn lập tức bị gió lạnh thổi bay, Đổng Hiểu Hà và Tô Thắng Năm lại nhớ đến kỳ thi đại học của mình.
Mặc dù Tô Thắng Nam gọi là Thắng Nam, nhưng hoàn toàn không phải 'Thắng Nam', hơn nữa còn rất thích khóc. Khi gió vừa thổi đến, men say trong người cô ấy bốc lên, miệng lập tức nhăn lại.
"Vĩnh An hu hu hu, môn toán em có hai câu chưa làm hu hu hu! Chết em rồi!" Cô ấy hoàn toàn không kìm nén được nữa, trước mặt mọi người òa lên khóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-385.html.]
Triệu Nhị đệ: "..." Sao trước đây anh ấy không phát hiện, sau khi vợ anh uống say sẽ mượn rượu làm càn như vậy?
Bên cạnh, Đổng Hiểu Hà cũng buồn rầu lau nước mắt nơi khóe mắt, khàn giọng an ủi nói: "Thắng Nam, đừng sợ, không phải Uyển Thanh đã nói mùa hè năm sau cũng sẽ tổ chức kỳ thi tuyển sinh đại học sao? Chúng ta lại ôn tập thêm nửa năm nữa, đợi mùa hè năm sau tiếp tục là một, à không, hai vị anh hùng!"
Tô Thắng Nam ngừng khóc, ngơ ngác nhìn Đổng Hiểu Hà nói: "Chị dâu, chị cũng không bỏ trống câu nào, có lẽ có thể thi đỗ đúng không?"
Những lời này đánh trúng chỗ đau trong lòng Đổng Hiểu Hà, cô ấy cuối cùng cũng không thể chịu đựng được, đứng ở bờ ruộng gào lên: "Oa! Nhưng mà chị đăng ký đại học ở Bắc Kinh đó! Tạo nghiệt mà! Hu hu hu..."
Trong lòng cô ấy âm thầm ước lượng, nếu như lần này cô ấy không đăng ký đại học ở Bắc Kinh thì việc thi đỗ đại học không phải là vấn đề lớn gì.
Nhưng mà cô ấy lại đăng ký đại học ở Bắc Kinh, vậy thì số điểm kia của cô ấy thật sự quá khó đoán.
Năm nay, cô ấy 80% sẽ thi trượt rồi. ...
Cuối cùng Triệu Đại đệ và Triệu Nhị đệ từng người cõng cô vợ say xỉn của mình về nhà.
Mẹ Triệu mặc áo khoác bông đứng ở sân chờ họ, nhìn dáng vẻ đau lòng và khuôn mặt giàn giụa nước mắt của hai cô con dâu, trong lòng bà ấy giật thót 1 cái: "Sao vậy? Thi không tốt sao?"
Ừm, tại sao trong lòng bà ấy lại cảm thấy có chút vui vẻ nhỉ?
Nhìn thấy hai đứa con trai gật đầu, tâm trạng của mẹ Triệu cực kỳ phức tạp, nhưng chỉ phức tạp mất một giây, giây tiếp theo tâm trạng vui vẻ lại lần nữa chiến thắng.
Mẹ Triệu trở về phòng, sau khi thổi tắt nến rồi nằm lên giường mới nói chuyện này với cha Triệu.
Cha Triệu nghe giọng điệu vui vẻ của bà ấy, hỏi: "Vậy Thanh Nhi của chúng ta thì sao? Cũng thi không tốt sao?"
"Ông đang nói lung tung gì thế hả?!" Mẹ Triệu lập tức vung tay đánh lên tay cha Triệu một cái.
"Phi phi phi! Làm sao Thanh Nhi của chúng ta có thể thi không tốt được? Chắc chắn thi tốt! Chắc chắn có thể thi đỗ! Nhất định!" Mẹ Triệu nói lại ba lần.
Trong lòng cha Triệu âm thầm nói, đúng vậy, không hổ danh là mẹ đẻ, hy vọng con gái có thể thi đỗ, nhưng lại hi vọng con dâu không thi đỗ.