Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 339
Cập nhật lúc: 2025-03-27 21:29:44
Lượt xem: 9
Ngày bình thường Khương Mỹ Ni ghét nhất chính là nhìn thấy con gái mình và Lâm lục muội thân thiết với nhau, lúc này nhìn thấy Lâm Yến khóc vì Lâm lục muội thì trong lòng càng khó chịu.
Triệu Uyển Thanh thấy không có Lâm tam ở đây nên kéo Lâm Yến lại gần mình, trừng mắt nhìn Khương Mỹ Ni: "Lộn xộn cái gì? Ngày vui mà chửi mắng cái gì?"
Khương Mỹ Ni biết uy lực của chị dâu cả nên không dám đối đầu với cô, đành phải thu hồi dáng vẻ kiêu ngạo.
DTV
Mà Lâm Yến được Triệu Uyển Thanh kéo về bên này giống như chim non được về tổ, cô bé ngoan ngoãn núp trong cánh tay của Triệu Uyển Thanh.
Triệu Uyển Thanh nhìn dáng vẻ tội nghiệp của cô bé, cô chỉ biết đưa tay xoa đầu, an ủi Lâm Yến.
Lâm lục muội gả cho người trong thành nên cũng xem là nở mày nở mặt, trong bữa tiệc cưới, bác dâu hai càng vô cùng đắc ý, vẻ mặt bà giống như gà chọi mới vừa thắng trận, bà khoe khoang con rể mình khắp nơi.
Triệu Uyển Thanh ngồi một bên, lạnh lùng nhìn, cô chỉ cảm thấy chỉ cần bác dâu hai còn ở nhị phòng, cuộc sống của nhị phòng sẽ càng ngày càng tệ mà thôi...
Lâm lục muội xuất giá chưa được mấy ngày thì bên này không gian của Triệu Uyển Thanh cũng thăng cấp.
Lần này chật vật lắm mới lên đến cấp mười sáu mà cũng không được mở thêm khu vực mới gì.
Mấy năm nay Triệu Uyển Thanh chỉ tăng lên mấy cấp, cô đã không còn quá nhiều mong chờ vào khu vực công năng mới được mở ra.
Chủ yếu là vì việc hệ thống của cô được thăng cấp thật sự rất khó khăn, trước kia chỉ cần thu hoạch được mấy vạn điểm là đã có thể thăng cấp nhưng bây giờ cô đã kiếm được mấy trăm vạn điểm nhưng thăng cấp rất chậm. Vì thăng cấp chậm nên việc mở khu vực công năng mới cũng chậm.
Hiện tại cô chỉ lo kinh doanh cho tốt khu vực công năng mà mình hiện có, dùng giá trị của nó phát huy cho tốt là được rồi. ...
Thời tiết dần nóng lên, Triệu Uyển Thanh bắt đầu làm bánh đậu xanh và những loại liên quan đến giải nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-339.html.]
Bây giờ cửa hàng bánh ngọt của cô đã bước vào giai đoạn ổn định, lượng sản phẩm tiêu thụ mỗi ngày đều ổn định. Người đến Trần Ký hầu hết đều là khách quen, thậm chí còn có một số người đã biết đến từ khi bán ở chợ đen, hiện tại trở thành khách hàng lâu năm.
Ngày này, có một vị khách hàng kỳ cựu đã đến cửa hàng.
Hôm nay Triệu Uyển Thanh cũng không có việc bận nên cô đến cửa hàng hỗ trợ, sau đó đã gặp Trần Quốc Thắng đến mua bánh ngọt.
Trần Quốc Thắng bất ngờ khi nhìn thấy Triệu Uyển Thanh, anh nhìn lại quầy bánh ngọt, ngạc nhiên nói: "Trần Ký này là do cô mở sao?
Triệu Uyển Thanh khẽ gật đầu.
Vẻ mặt Trần Quốc Thắng giống như ra hiểu ra. Thì ra một người thân của anh mua bánh này, Trần Quốc Thắng ăn thử và phát hiện hương vị của nó rất giống bánh ngọt anh đã mua ở chỗ Triệu Uyển Thanh nên mới nghi ngờ.
Sau đó nghe người thân nói đây là bánh ngọt mua ở Trần Ký, lúc này Trần Quốc Thắng mới lập tức đến nhìn thử.
Triệu Uyển Thanh lấy một số bánh mà trước đây anh thích ăn, sau đó hai người nói chuyện phiếm một lúc: "Hôm nay lại có thời gian đến mua bánh, anh không đi làm sao?"
Cô vừa dứt lời, sắc mặt Trần Quốc Thắng đã thay đổi.
"Sao vậy?" Triệu Uyển Thanh nhìn anh.
Trần Quốc Thắng thở dài, nói: "Đừng nói nữa, tôi bị nhà hàng quốc doanh sa thải rồi, bây giờ mỗi ngày đều ở nhà làm bảo mẫu..."
"Đuổi việc sao?" Triệu Uyển Thanh giật mình.
Theo cô biết người ở nơi này đều mong muốn có một công việc bát sắt trong thành, chẳng phải vì đó là công việc ổn định sao?
Làm sao có thể tùy tiện đuổi người?