Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 328

Cập nhật lúc: 2025-03-27 21:29:09
Lượt xem: 7

Cuộc sống ở nhà bác dâu hai Lâm gà bay chó chạy, mà tam phòng của nhà họ Lâm lại hoàn toàn trái ngược.

Buổi tối lúc đi ngủ, Triệu Uyển Thanh đưa hết tiền hôm nay kiếm được cho Lâm Thiệu Hoa xem, lại đua sổ sách cho anh nhìn.

DTV

"Thế nào? Cửa hàng của em kiếm được tiền chứ?" Triệu Uyển Thanh phấn khởi hỏi anh.

Lâm Thiệu Hoa nhìn gương mặt tươi cười phấn khởi của cô, anh cũng thành thật gật đầu với cô, nói: "Không nên quá vất vả, sau này mỗi ngày đều phải khống chế lượng bánh ngọt làm ra."

Lâm Thiệu Hoa nói không sai. Sau này ngoại trừ vào những ngày lễ tết, còn các ngày khác đều phải khống chế số lượng bánh ngọt làm ra, nếu làm ra quá nhiều nhưng không bán hết sẽ làm mất đi chất lượng của bánh.

Một bên khác Đổng Hiểu Hà cũng đã quay về nhà họ Triệu.

Người nhà họ Triệu đang chờ đợi tin tức cô ấy mang về, kết quả mới đến trưa đã nhìn thấy cô trở về nên ai cũng giật mình.

Mẹ Triệu kéo tay Đổng Hiểu Hà hỏi: "Sao bây giờ con đã về nhà rồi? Có phải trong cửa hàng..."

Trên mặt mẹ Triệu đầy vẻ lo lắng, bà cứ ngỡ rằng buôn bán trong cửa hàng không được tốt, hoặc đã xảy ra chuyện gì đó không tốt...

Đổng Hiểu Hà rót cho mình một ly nước, cô ấy chậm rãi uống, uống rất lâu. Đổng Hiểu Hà nhìn từng gương mặt, ai ai cũng đầy vẻ căng thẳng thì không nhịn được cười, nói: "Ngày đầu tiên khai trương đã bán hết sạch bách ngọt chỉ trong buổi sáng! Cũng hết cách rồi, bánh đã được bán hết nên đành phải đóng cửa quay về thôi ạ."

"Thật sao?" Cả nhà đều giật mình thốt lên.

Chị cả Triệu ngồi một bên dùng tay vuốt n.g.ự.c mình, chị ấy vẫn chưa bình tĩnh được.

Chị cả Triệu là người tham dự làm bánh ngọt nên biết được đại khái số lượng bánh ngọt đã làm ra.

Nhiều bánh ngọt như vậy nhưng có thể bán sạch chỉ trong một buổi sáng thôi sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-328.html.]

Người trong thành cũng quá điên cuồng rồi!

Lẽ nào mấy đời chưa từng ăn bánh ngọt?

Mà đâu chỉ một mình chị cả Triệu chấn động, mọi người trong nhà đều giật mình, rất lâu sau đó còn chưa tỉnh táo lại, chỉ có Triệu nhị có vẻ bình tĩnh hơn mọi người. Cậu ta im lặng suy nghĩ rất lâu, sau đó vẫn bình tĩnh khẽ gật đầu.

Đến khi mọi người nghe Đổng Hiểu Hà kể lại tình hình bán bánh ngọt vào buổi sáng thì người nhà họ Triệu mới chuyển từ trạng thái chấn động sang vui vẻ,

Trạng thái vui vẻ này đã kéo dài mãi đến khi mọi người lên giường đi ngủ vào buổi tối.

Hôm nay cha Triệu cực kỳ vui mừng, lúc ăn cơm tối còn rót cho mình một ly rượu trắng nhỏ.

Rượu này chính là rượu Triệu Uyển Thanh đã cho ông vào lần trước, sau khi nhận lấy cha Triệu vẫn một mực không nỡ uống, vẫn được ông cất kỹ trong tủ, thỉnh thoảng mới lấy ra ngửi một cái hay nếm một miếng mà thôi.

Bây giờ còn uống hẳn một ly thế này đủ để thấy tâm trạng cha Triệu vui vẻ đến mức nào. Đến khi vào giường nằm rồi, ông vẫn còn nhắc: "Trước đây, lúc Uyển Thanh nhà chúng ta được sinh ra, tôi nhìn gương mặt nhỏ nhắn của con bé là biết Uyển Thanh có tướng quý. Bà xem, con gái nhà chúng ta chẳng phải rất có tiền đồ sao? Khắp mười dặm tám hương quanh đây, có con nhà ai có thể đến huyện mở cửa hàng, kiếm được tiền như con gái mình?"

Mẹ Triệu lau mặt cho cha Triệu, bà cũng tự hào nói: "Có tiền đồ hơn nữa cũng là miếng thịt rớt ra từ trên người tôi."

Trong thoáng chốc cha Triệu nghẹn...

Triệu nhị bên này cũng nằm ở trên giường lẩm bẩm về việc này.

"Thắng Nam, em xem chị hai nhà chúng ta thật sự rất có năng lực! Nói mở cửa hàng là lập tức mở cửa hàng, còn kinh doanh tốt như vậy nữa. Chúng ta phải theo sát tốc độ của chị ấy, không thể bị tụt lại phía sau!"

Tô Thắng Nam sờ tay lên bụng mình, hỏi cậu ta: "Ý anh là sao? Anh cũng muốn mở cửa hàng bán bánh ngọt sao?"

Những năm gần đây, nhờ Triệu Uyển Thanh kéo một tay, cùng với sự cố gắng của Triệu nhị nên kiếm được không ít tiền về nhà.

Loading...