Tô Thắng Nam đang đĩnh bụng ngồi ở cửa làm đồ lót em bé, ngẩng đầu lên liền thấy Triệu Uyển Thanh tới.
Triệu Nhị từ mấy năm trước đã theo Triệu Uyển Thanh bắt đầu bán điểm tâm, mỗi tháng đều có dư ra một khoản không ít, ngoại trừ phần tiền nộp lên cho ba mẹ thì số còn lại cậu ấy đều đưa cho Tô Thắng Nam.
DTV
Tô Thắng Nam nhìn thấy tiền liền giật mình, tuy rằng cô ấy biết đầu cơ chắc chắn sẽ kiếm được tiền, nhưng không nghĩ tới có thể kiếm được nhiều tiền như vậy!
Chị hai chồng của cô thật sự là một người tài giỏi, dựa vào tay nghề của chính mình mà có thể đưa kinh tế của hai nhà đi lên!
Từ đây, Tô Thắng Nam càng thêm ngưỡng mộ Triệu Uyển Thanh, mỗi lần nhìn thấy Triệu Uyển Thanh thật giống như fans nhỏ nhìn thấy thần tượng, trái tim đập bùm bùm, khuôn mặt nhỏ cũng đỏ bừng.
Triệu Uyển Thanh nhìn bụng cô ấy, hỏi: "Khi nào em sinh?"
Em hai cô đã có một đứa con, năm nay hơn ba tuổi. Năm ngoái em hai cùng em dâu lại có tin vui, bây giờ bụng cũng lớn rồi.
Được thần tượng của mình quan tâm, Tô Thắng Nam lập tức nói: "Mùa hè năm nay sinh."
Hai người còn chưa nói nói mấy câu, mẹ Triệu từ trong phòng đi ra, thấy con gái mình tới thì lập tức đón cô vào trong.
"Cô hai-"
Triệu Uyển Thanh vừa vào cửa, ba củ cải nhỏ trong nhà lập tức kêu lên.
Triệu Uyển Thanh móc ra kẹo sữa thỏ trắng mua từ trong huyện, chia đều cho ba nhóc con, lại còn sờ sờ đầu mỗi đứa, mãi sau đó mới để cháu trai cùng cháu gái nhỏ ra ngoài chơi.
Trong ba đứa trẻ nhà họ Triệu, đứa lớn nhất là Triệu Vãn Xuân con của Triệu Đại, đứa thứ hai là Triệu Cương Dũng, nhỏ nhất là Triệu Quang Minh con của Triệu Nhị.
Vốn dĩ những cháu trai nhà họ Triệu đều theo tên nối là chữ Cương, Triệu Nhị cũng đặt tên cho con trai mình là Triệu Cương Minh, kết quả là lúc Tô Thắng Nam đưa con đi đăng ký hộ khẩu, khi cô nói có mang khẩu âm, làm nhân viên công tác nhầm lẫn đem tên Triệu Cương Minh viết thành Triệu Quang Minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-320.html.]
Kết quả là Triệu Cương Minh bị sửa thành Triệu Quang Minh.
Cô tới giữa chiều nên mấy người đàn ông nhà họ Triệu đều đã đi làm, Triệu Nhị không cần bán điểm tâm cũng đang dạy học ở trường tiểu học của tiểu đội.
Triệu Uyển Thanh đưa bản vẽ mẫu trang trí cửa hàng điểm tâm cho mẹ Triệu xem,"Chờ ba trở về xem xem, để trang trí cái này thì tốn bao nhiêu thời gian, bao nhiêu vật liệu..."
Mẹ Triệu vừa nghe, trong lòng lộp bộp một chút, lại tiếp nhận bản vẽ kia nhìn ngắm, ngạc nhiên nói: "Uyển Thanh, con mua cửa hàng sao? Con mua ở đâu?"
"Con mua ở phố Cát Tường trong huyện, mặt tiền cửa hiệu lớn nhất là của con."
Mẹ Triệu hít hà một hơi, cảm thán nói: "Trời ơi, con thế mà dám mua cửa hiệu ở phố huyện! Mua bao nhiêu tiền, à... tiền không phải vấn đề nhưng con dám mở cửa hàng sao? Đây chính là..." Đầu cơ trục lợi một cách trắng trợn.
Triệu Uyển Thanh biết mẹ mình nhát gan, liền giải thích với bà: "Mẹ không biết tình hình bên ngoài thay đổi nhanh như thế nào đâu, lần trước con vào trong huyện còn nhìn thấy có người đẩy xe ra bán trứng luộc nước trà đó!"
Mẹ Triệu lại lần nữa chấn kinh rồi, bây giờ còn có người dám đi ra ngoài xe đẩy bán đồ ăn?
"Còn chưa hết, một số huyện mở cửa đã được tự mở chợ rồi!" Triệu Uyển Thanh lại lần nữa ném xuống một quả b.o.m lớn, mẹ Triệu thiếu chút nữa ngồi không vững.
Gì gì gì? Còn tự tiến hành khôi phục chợ?! Những người này đều có lá gan lớn như vậy sao!
"Phía trên cũng để mặc như vậy sao?" mẹ Triệu không tin.
Triệu Uyển Thanh: "Không thấy họ quản."
Triệu Uyển Thanh nói những thông tin này ra khiến cho người phụ nữ nông thôn như mẹ Triệu chấn động không nhỏ, buổi tối sau khi người trong nhà trở về, mẹ Triệu đem lời này nói cho cả nhà nghe.