Đứa bé trai tên Cường Tử nuốt nước miếng, không biết là do kẹo kia quá mê hoặc người ta hay là vì bé gái đáng yêu đang cầm kẹo kia.
"Đoàn Tử, tôi biết cậu nể tình anh em của chúng ta nhưng... Một hào năm cũng còn đắt..." Cường Tử do dự nói.
Đoàn Tử nhìn thoáng qua Thang Viên đứng cạnh mình, Thang Viên mở to mắt lên như đã hiểu ý: "Cô bé lập tức mở một que kẹo ra cho vào miệng, bắt đầu ăn.
"Ồ! Vị ô mai này ngon quá!" Thang Viên chớp đôi mắt to tròn, bắt đầu biểu diễn.
"Anh Cường Tử, anh đã từng nếm ô mai chưa? Anh có muốn nếm thử một que không?" Thang Viên xòe bàn tay đang nắm kẹo ra trước mặt Cường Tử.
Cường Tử nhìn thấy cô bé ăn kẹo đã chảy nước miếng từ lâu rồi.
Lúc này càng không thể kìm được, thế là Cường Tử lập tức mở túi ra, đếm tiền mua một que.
"Đoàn Tử, Thang Viên, hai đứa làm gì đó?"
Một cậu bé khác gọi từ sau lưng họ.
Đoàn Tử và Thang Viên bị gọi tên lập tức thu kẹo lại và tiền về, co cẳng chạy đến chỗ cậu bé này: "Anh cả!"
DTV
"Lại đang lén lút bán kẹo?" Màn Thầu cúi đầu nhìn đôi củ cải trước mặt mình.
Đoàn Tử và Thang Viên nhìn nhau, mỗi đứa ôm một cánh tay của anh cả mình, vừa lắc qua lắc lại vừa nói: "Anh cả, xin anh đừng nói cho cha mẹ biết được không?"
Vẻ mặt Màn Thầu cực kỳ nghiêm túc nhưng miệng lại nói: "Anh đã nói với cha mẹ bao giờ chưa?"
Đoàn Tử lấy một tờ tiền trong số tiền mình vừa kiếm được đưa cho anh cả: "Anh cả, thấy mặt chia đôi."
Màn Thầu cũng không hề cảm thấy xấu hổ, cậu nhét tờ tiền vào túi xách của mình.
Đoàn Tử và Thang Viên đã thành công mua chuộc được anh cả. Thế là ba người hí ha hí hửng trở về nhà.
"Mẹ, chúng con về rồi."
Vừa bước vào cửa, Đoàn Tử và Thang Viên đã đồng thanh hô lên.
Màn Thầu đã là đứa bé bảy tuổi, còn là anh cả trong nhà nên làm việc gì cũng cho cảm giác rất ổn thỏa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-312.html.]
"Chạy đi đâu chơi rồi? Rửa tay trước đi!"
Cô kéo Thang Viên đi đến gần chậu rửa mặt, mở b.í.m tóc của cô bé ra rồi bện lại gọn gàng một lần nữa, sau đó lấy khăn cho cô bé rửa mặt và rửa tay.
Còn Đoàn Tử, cậu bé tự mình đến chậu rửa mặt bên cạnh, tự mình rửa sạch sẽ.
Màn Thầu nhìn thấy em trai và em gái rửa ráy sạch sẽ, nhóc con cũng tự giác dẫn theo hai em đi ra: "Mẹ còn phải học, chúng ta ra ngoài chơi."
Triệu Uyển Thanh nhìn gương mặt nghiêm túc của con trai cả, cô nhịn không được xoa đầu Màn Thầu.
Trước kia Màn Thầu của cô là một đứa bé đáng yêu biết bao, sao bây giờ trưởng thành, đến tuổi đi học lại giống y như cha của mình, duy trì thiết lập một người anh trưởng rất vững vàng, rất ổn thỏa.
Triệu Uyển Thanh nhìn thấy một bên tai của con trai cả hơi ửng đỏ, cô cũng không vạch trần cậu, chỉ khen: "Màn Thầu là một anh cả rất tốt!"
"Anh cả tốt!" Đoàn Tử nhảy dựng lên kêu một tiếng.
"Anh cả tốt!" Thang Viên cũng ôm một cánh tay của Màn Thầu, giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
Ba đứa bé đến giống như một trận gió, rồi đi cũng giống như một trận gió.
Triệu Uyển Thanh nhìn theo bóng lưng của ba anh em, bất đắc dĩ gật đầu.
Trong nhà có ba đứa bé đang dần dần trưởng thành, đặc điểm tính cách của mỗi đứa cũng thể hiện rất rõ ràng.
Màn Thầu là anh cả, cậu rất giống cha mình là Lâm Thiệu Hoa, thông minh, già dặn, có trí tuệ, làm việc khiêm tốn. Từ khi lên tiểu học, hàng năm đều mang giấy khen về, ngoại trừ đứng nhất cũng chưa từng đứng vị trí khác.
Tính tình Đoàn Tử khá hoạt bát, đầu óc linh hoạt, thích đùa nghịch, từ năm trước đã bắt đầu lén lút người nhà vụng trộm bán kẹo, tích lũy tiền tiêu vặt.
Triệu Uyển Thanh không biết cậu bé tích lũy tiền làm gì nhưng cũng chưa có ý định vạch trần, chỉ để ý xem Đoàn Tử bán thế nào.
Còn về phần Thang Viên, tính tình hồn nhiên, ngây thơ, tuy ngây thơ nhưng không ngốc, thỉnh thoảng cũng thể hiện một mặt ranh mãnh, giống như một chú hồ ly nhỏ rất đáng yêu.
Cả nhà chỉ có một cô con gái như thế nên tất nhiên cô bé đã trở thành cục cưng của cả nhà.
Trong mấy năm nay, ba đứa bé dần dần trưởng thành cũng có nhiều sự thay đổi.
Mà thế giới bên ngoài càng thay đổi nhiều hơn.