Vẻ mặt của Triệu Uyển Thanh tràn đầy cự tuyệt, mẹ Lâm hết cách, đành phải để cô ở lại làm món dưa chuột, tự xoay mình đi dọn dẹp nhà cửa.
Món dưa chuột đã làm xong, Triệu Uyển Thanh bưng mâm ở trong phòng bếp rồi ăn một ngụm, hương vị vừa chua vừa cay bùng nổ trong miệng cô...
Sự thỏa mãn theo yết hầu thẳng tới dạ dày, lại từ dạ dày truyền khắp toàn thân...
Giây tiếp theo...
"A!"
Triệu Uyển Thanh đỡ bụng kêu một tiếng, cảm giác dưới thân có thứ gì, dường như vỡ ra, một dòng nước ấm áp chảy xuống...
"Mẹ, con sắp sinh!"
Mẹ Lâm nghe được tiếng kêu, lập tức từ trong phòng chạy tới, Màn Thầu còn ở trong sân chơi bùn, nghe được tiếng kêu của mama, lại nhìn thấy bóng dáng vội vã của bà nội, lập tức ném bùn xuống theo đi qua.
Mẹ Lâm thấy cô vỡ nước ối, sửng sốt lập tức chạy qua nhà cũ kêu người tới.
Triệu Uyển Thanh vội vàng gọi lại: "Mẹ! Đỡ con qua phòng trước đã! Con bụng đau quá. . a..."
Tiếng kêu thê thảm của cô, mẹ Lâm nghe mà trong lòng lo sợ, lập tức tiến lên nâng đỡ cô đi vào trong phòng nằm xuống giường, sau đó xoay người đi qua nhà cũ.
Mẹ Lâm vừa bước chân đi, Triệu Uyển Thanh lập tức liền từ trong không gian cầm thuận sản hoàn ra, sau đó nuốt một ngụm xuống.
Cỗ đau đớn trong thân thể nháy mắt tiêu tan, bên trong thân thể như có một lực lượng d.a.o động, thân thể có một chút biến hóa...
Triệu Uyển Thanh cảm giác em bé trong bụng tựa hồ như muốn ra càng thêm nhanh hơn, lúc này bé con đang chậm rãi trượt xuống...
Cô hít sâu một hơi, điều chỉnh tư thế một chút, sau đó lại lần nữa dùng lực...
Bật hơi trong nháy mắt, Triệu Uyển Thanh cảm thấy nhẹ nhàng xưa nay chưa từng có.
Chờ mẹ Lâm mang theo bà Lâm vào cửa, thì đã nghe âm thanh khóc nỉ non của em bé...
Mọi người dừng lại, mẹ Lâm không xác định nói: "Là... Màn Thầu ở bên trong khóc sao?"
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-278.html.]
Bà Lâm: "Nghe như thế nào cảm giác cũng không giống..."
Lâm tứ muội cùng Lâm lục muội: Không giống lần trước, lần này hai cô tới muộn hơn ...
Lúc này, cửa phòng mở ra, Màn Thầu trốn ở trong phòng vọt ra, lớn tiếng kêu to: "Mẹ sinh em trai!"
Mọi người lại lần nữa ngơ ngẩn, sau đó lập tức chạy vào buồng trong.
Phòng trong, Triệu Uyển Thanh xoa xoa bụng, cuối cùng dùng lực, trong nháy mắt... em bé đã ra đời
"oe oe !"
Mọi người nhìn Triệu Uyển Thanh trên giường đất, còn có hai đứa bé, cả kinh đến mức miệng không khép lại được.
"Thật khát..." Triệu Uyển Thanh lau mồ hôi, lẩm bẩm nói.
Vẫn là bà Lâm phản ứng nhanh chóng, đang sửng sốt liền đi qua bên bàn bưng nước đỡ Triệu Uyển Thanh uống.
Mẹ Lâm cũng phản ứng lại, vội vàng chạy vào bếp đun nước chuẩn bị dụng cụ...
Lâm Tứ muội cùng Lâm Lục muội chưa gặp qua trường hợp sinh con như thế này , hiện tại đầu óc còn có chút hoảng hốt, mơ mơ hồ hồ bị bà Lâm tống cổ vào bếp đun nước ...
Rửa mặt chải đầu lại một phen, hai cái em bé đã bị cắt cuống rốn lau thân mình, Triệu Uyển Thanh cũng được mẹ Lâm lau sạch sẽ.
Sinh em bé lần này cô đã cố sức, bây giờ cô không còn sức lực nào để nói nữa.
Lúc này, khi nhìn thấy mẹ Lâm tay ôm một cái tã lót tới, cô lập tức liền mở to hai mắt: "Mẹ, là nam hay nữ vậy?"
Mẹ Lâm cười đến miệng căn bản khép không được làm lộ ra nếp nhăn trên khóe mắt.
"Là sinh đôi!", mẹ Lâm vui vẻ nói.
Cô biết, giấc mộng hôm đó là sự thật!
Vị thần tiên một đen một trắng đến gửi cho bọn họ một cặp sinh đôi!