[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 63
Cập nhật lúc: 2025-12-31 02:08:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xem vui lắm nhỉ.” Điền Kiều lên tiếng.
“Nếu một chị dâu tương lai như Tuyết Tình, cũng vui thôi.” Giai Tuyên đáp. Cô từng chơi với nhiều , nhưng chẳng ai chân thành như Tuyết Tình. Sự bao dung của Tuyết Tình dành cho cô là sự bao dung của một bạn thực thụ, còn sự bao dung của kẻ khác giống như mưu cầu lợi ích từ cô hơn. Tuyết Tình chỉ nhận những món lợi nhỏ nhặt, còn là do Giai Tuyên tự nguyện cho, nếu Tuyết Tình thì cũng sẽ khác thôi, “Tuyết Tình thực sự chân thành.”
“Điều thì đúng.” Điền Kiều phụ họa, “Có vấn đề gì cứ tìm Tuyết Tình, nhất định sẽ giúp.”
Khi Tuyết Tình và Ngạn Tĩnh ăn cơm xong trở về, họ thấy mớ sách vở và một mảnh giấy nhắn bàn. Giai Tuyên ôm sách về nhà , cô ở đây cái "bóng đèn" tổ chảng. Trên giấy, cô nàng còn vẽ một chiếc bóng đèn thật lớn, kèm theo một biểu tượng nhỏ đang lè lưỡi trêu chọc.
“Khả năng hội họa của Giai Tuyên cũng khá đấy chứ.” Tuyết Tình biểu tượng nhỏ giấy, “Trông sinh động thật.”
“Đừng bận tâm đến nó. Ở đây còn thiếu gì thì cứ bảo , mang tới.” Ngạn Tĩnh dặn dò, “Hoặc chúng cùng mua.”
Tuyết Tình đưa mắt chiếc tivi trong phòng khách. Ở nhà họ Tô tivi, xem sang nhà hàng xóm. Người xem đông quá, hàng xóm đành bưng tivi giữa sân, ai xem thì tự mang ghế đẩu sang . Người thì đông, chiếm chỗ cũng khó, mà xem kênh nào cũng chẳng đến lượt quyết định.
“Ở đây thể xem tivi .” Tuyết Tình .
“Thì cứ xem thôi.” Ngạn Tĩnh , “Giai Tuyên dẫn em sang đây xem bao giờ ?”
“Hiếm khi lắm.” Tuyết Tình đáp, “Giai Tuyên cũng nghĩa vụ dẫn bọn em sang đây xem tivi.”
Với khác, tivi là vật quý hiếm, nhưng với Giai Tuyên, nó là thứ bình thường thể bình thường hơn.
“Bình thường bọn em bận học hành, cũng chẳng mấy khi rảnh mà xem.”
“Lúc nào rảnh thì xem.” Ngạn Tĩnh . Tiếp xúc với Tuyết Tình, nhận cô luôn giữ một cách nhất định với Giai Tuyên, cô bao giờ tơ hào dòm ngó đồ đạc của em gái , lúc nào cũng mực chừng mực.
Ngạn Tĩnh cảm nhận Tuyết Tình đang diễn kịch. Ở cô một sự quật cường, cô đang tự nỗ lực leo lên từng bước một. Trong quá trình , cô lặng lẽ như mầm cây âm thầm bám rễ, chẳng ai để ý đến cái cuống lá xù xì, chỉ quan tâm đến lá, hoa và quả ngọt. nếu sự leo trèo bền bỉ từ thuở ban đầu, trái ngọt về ?
“Thỉnh thoảng xem thôi, học hành vẫn là quan trọng nhất.” Tuyết Tình đùa, “Không chìm đắm.”
Tối đó Ngạn Tĩnh ở , tầm gần tám giờ về. Tuyết Tình dọn đến còn mệt, giục cô nghỉ ngơi sớm. Cô trở về phòng, ánh đèn chùm lung linh tỏa sáng chiếc giường lớn. Tuyết Tình đóng cửa phòng, lăn giường hai vòng. Đệm mềm mại, chiếu trúc mát rượi dính da, cảm giác thực sự quá tuyệt vời.
Mẹ Tô thấy Tuyết Tình mang chăn màn, chiếu cũ về nhà, ăn cơm xong liền hỏi chuyện.
“Tuyết Tình mang về đấy.” Bà nội Tô kể, “Nó dọn khỏi ký túc xá . Ở chung với mấy đứa hợp, chúng nó gây khó dễ nên dọn ngoài ở cho rảnh nợ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-63.html.]
“Dọn cũng .” Mẹ Tô đồng tình, “Chiều mai sang xem , giờ muộn quá .”
“Ừ, nên sang xem một chút.” Bà nội thêm, “Chỗ Á Mai thì chị cũng đừng sang quá nhiều. Năm đó nó hạ phóng là do chính sách, ai cũng thế cả, thể trách nhà lo liệu cho nó .”
Bà nội Tô vốn chẳng ưa tính nết Á Mai. Nếu Á Mai điều một chút thì đành, đằng lúc nào cũng tỏ vẻ như cả nhà nợ nần cô , chỉ coi là "máy rút tiền". Á Mai giờ m.a.n.g t.h.a.i con của Vệ Đại Sơn, đáng Đại Sơn là chăm sóc chính, chứ cứ để nhà ngoại gánh vác mãi.
“Chị càng chăm bẵm, nó càng coi đó là lẽ đương nhiên.” Bà nội dặn.
“Thấy nó sức khỏe yếu, đang mang bầu cần nghỉ ngơi nên mới qua.” Mẹ Tô thở dài, “Thôi , sẽ ít sang .”
Tại ký túc xá, căn phòng giờ chỉ còn Hạng Vũ Đồng và Vu Lệ. Hai cùng một phía giường, phía đối diện trống trơn, hai chiếc giường của Tuyết Tình và Giai Tuyên dọn dẹp sạch sẽ.
“Tuyết Tình đúng là tính toán.” Vu Lệ hậm hực, “Chưa đến tuổi kết hôn lo đính hôn gấp gáp... Hừ, chắc sợ biến cố nên giữ chân cho bằng .”
“Đó là việc của .” Vũ Đồng ngắt lời, “Cậu mấy chuyện đó gì?”
“Cô tâm cơ thâm hiểm lắm.” Vu Lệ vẫn thôi, “Chẳng hiểu Giai Tuyên nghĩ gì mà với cô thế, cả trai Giai Tuyên cũng mê hoặc. Một gương mặt xinh bộ quan trọng đến thế ?”
“Quan trọng chứ!” Vũ Đồng gật đầu, “Cậu chỉ mà tính tình còn .”
Vũ Đồng liếc Vu Lệ một cái. Đừng là Giai Tuyên, đến cô cũng bắt đầu thấy chán ngán Vu Lệ . Bạn cùng phòng bến đỗ , đáng mừng cho bạn, đằng buông lời đ.â.m chọc.
“Tuyết Tình dọn , đừng nữa. Sau ai chuyển , cũng tuyệt đối đừng nhắc chuyện cũ.”
Tuyết Tình và Giai Tuyên là bản địa, còn Vũ Đồng và Vu Lệ là tỉnh ngoài. Vũ Đồng đắc tội với Tuyết Tình để gặp rắc rối.
“Cậu sợ Tuyết Tình chứ thì !” Vu Lệ vênh mặt.
“Cậu quên là kỳ trượt môn !” Vũ Đồng nhắc nhở. Chẳng cần Tuyết Tình tay trả đũa, Vu Lệ tự khổ , “Hồi đó Tuyết Tình còn yêu trai Giai Tuyên, cũng chẳng nhờ thầy cô nào đ.á.n.h trượt cả. Cậu cứ mải hóng hớt chuyện thiên hạ, trượt nhiều quá nghiệp là đuổi học đấy.”
“... chỉ là lỡ tay thôi.” Vu Lệ cứng họng. Cô sắp tới học với đám sinh viên khóa mới.
Sáng hôm , Tuyết Tình giật mở mắt, sợ muộn giờ. Lúc bước xuống giường, chân cô khẽ khựng vì một thoáng sợ hãi, cứ ngỡ đang bước hụt từ giường tầng xuống đất. Cô quên mất dọn ngoài, còn ở ký túc xá nữa.
Tuyết Tình mặt sàn, dậy vài vòng. Từ đây bộ đến giảng đường mất mười lăm phút, giờ mới bảy giờ, vẫn còn kịp chán. Cô vệ sinh cá nhân, bộ quần áo mới xuống lầu.
Trên bàn bày sẵn bữa sáng. Dì Lý dậy sớm bánh bao nhân thịt, gà viên chiên xù, trứng ốp la và cháo nóng hổi. Dì chẳng thấy phiền hà gì, Tuyết Tình dọn đến ở, mỗi tháng dì chủ nhà trả thêm một khoản tiền công kha khá.