[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 59

Cập nhật lúc: 2025-12-31 02:05:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Em còn chẳng để ý nữa." Tuyết Tình chỉ thấy thời gian trôi qua mà nhanh thế.

Kể từ khi cô còn bận tâm đến chuyện của chị cả, Á Mai cũng còn gây thêm sóng gió gì, thời gian cứ thế vèo một cái là trôi qua. Chẳng trách bảo bình bình đạm đạm mới là phúc, Tuyết Tình bây giờ cũng cảm nhận sâu sắc điều đó.

"Anh ngày xưa của hồi môn thường dùng viên ngói để tượng trưng cho nhà cửa, cửa tiệm..."

"Nhà em của hồi môn như thế." Tuyết Tình vội vàng xua tay.

"Không bảo em mang của hồi môn, ý là..." Ngạn Tĩnh lấy từ trong túi áo một chùm chìa khóa, "Ngôi nhà gần trường dọn dẹp xong . Trước đây Giai Tuyên thỉnh thoảng qua đó ở, giờ em thể qua bất cứ lúc nào. Anh dặn con bé , tùy tiện dắt bạn nam về đó. Có điều... ổ khóa mới ."

"Anh khóa á?" Tuyết Tình tròn mắt.

"Ừ." Ngạn Tĩnh điềm nhiên, "Con bé ít khi qua đó, về nhà cho tiện, cần qua đấy gì."

"Giai Tuyên ?"

"Lát về mới ."

"..." Tuyết Tình Ngạn Tĩnh, thở dài một tiếng, "Giai Tuyên chắc chắn sẽ bảo 'trọng sắc khinh em' cho mà xem."

"Nó á? Nó chẳng bảo là 'lòng đen tối' còn gì." Ngạn Tĩnh nhướng mày, "Đã bảo lạnh lùng vô tình thì cho nó thấy thế nào là lạnh lùng vô tình."

Ngạn Tĩnh vẫn quên chuyện Giai Tuyên định " " mặt Tuyết Tình. Xem kìa, ông trai quả là "thương" em gái hết mực, lời em vẫn còn nhớ kỹ như in.

Trường mẫu giáo đông trẻ con, đứa chơi với từ sớm, đứa lạ lẫm. Bé San San ở trường ít , tóc cắt ngắn cũn cỡn, mấy bạn gái thích chơi cùng, mấy bạn trai thì chê con bé hoạt bát.

Mấy ngày trôi qua, San San vẫn chẳng kết bạn với ai. Mẹ Tô bận , thím Ba thì ghét Á Mai, bà nội Tô tuổi cao sức yếu, thấy San San vẫn ngoan ngoãn về nên cũng hỏi han gì thêm. Đến ruột như Á Mai còn chẳng thèm quan tâm, thì ngoài lo hết .

Vệ Đại Sơn về chỉ lo săn sóc Á Mai, cứ đinh ninh San San ở nhà ngoại thì nhà ngoại lo liệu chu đáo .

Cứ thế, San San vốn lầm lì càng thêm khép kín, chẳng ai ở trường mẫu giáo con bé cô đơn như thế nào.

Tuyết Tình về nhà báo chuyện bố Ninh sắp sang.

"Cũng , đính hôn sớm một chút cho yên chuyện." Mẹ Tô đồng tình, "Để thiên hạ hai đứa qua sự chúc phúc của lớn hai nhà."

Đám như bà béo Triệu vẫn đang chống mắt chờ xem Tuyết Tình đá, hết kẻ đến kẻ nọ xì xào những lời khó . Họ bảo đối tượng của Tuyết Tình lợi dụng đặc quyền gì của lớn , thì "ba la ba la"... Mẹ Tô mắng vài câu cũng chẳng ăn thua, hạng đó chỉ tin những gì thêu dệt, ai gì cũng chẳng lọt tai.

"Mẹ..." Tuyết Tình ngập ngừng.

"Sao thế?" Mẹ Tô hỏi, "Không thích nó, tìm hiểu nữa ?"

"Dạ ." Tuyết Tình lí nhí, "Anh một căn nhà gần trường em, đưa chìa khóa bảo em mệt thì qua đó nghỉ ngơi."

Tuyết Tình ở ký túc xá, giường tầng hẹp cứng. May mà dáng cô thanh mảnh nên mới xoay xở , chứ ai nặng cân một chút là xoay cũng khó.

Giai Tuyên là bạn cùng phòng nhưng ít khi ở , cô nàng chê giường chật, bằng cái giường lớn ở nhà. Ở nhà Giai Tuyên thể lăn lộn thỏa thích, chứ ngủ giường tầng cô chỉ sợ lỡ chân là ngã xuống đất. Có Giai Tuyên ngủ say xoay thế nào mà lúc tỉnh dậy đầu chân giường.

Tuyết Tình đặt chìa khóa lên bàn, qua một lượt dặn dò:

"Con vẫn nghiệp." Mẹ Tô nghiêm giọng, "Có những chuyện nên nóng vội. Ý là, hai đứa khoan hãy ngủ chung với , con hiểu ?"

Sợ con gái hiểu hết ý, bà rõ ràng hơn:

"Đợi hai đứa đăng ký kết hôn tính chuyện đó cũng muộn. Con gái là tự bảo vệ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-59.html.]

Dù nhà họ Ninh hào phóng đưa nhiều sính lễ, kể cả Tuyết Tình "vượt rào" chia tay thì cô cũng chẳng chịu thiệt về vật chất, nhưng Tô thương con, bà con gái mang tiếng khổ tâm.

"Con , con nghĩ đến chuyện đó ." Tuyết Tình đỏ mặt.

"Con sang đó xem nhà ?"

"Con sang với Giai Tuyên ạ. Đó là một căn lầu nhỏ ba tầng, sân vườn trồng hoa cỏ."

Tuyết Tình chỉ sang xem mà còn từng ngủ phòng khách khi Giai Tuyên mời bạn bè sang chơi quá muộn. Lúc đó cô ngưỡng mộ Giai Tuyên, thầm mong kiếm tiền cũng mua một căn nhà như thế.

"Rộng hơn nhà nhiều ạ." Tuyết Tình kể. Nhà họ Tô dùng chung sân với nhà khác, sân thì bé tí, gian vô cùng hạn hẹp.

"Thế thích ?"

"Thích chứ , ai mà chẳng thích nhà rộng. Giường bên đó cũng to và êm lắm."

"Thích là ." Mẹ Tô thở dài, con gái út ở nhà còn chẳng phòng riêng, gì đến giường lớn.

Tuyết Tình, thầm nghĩ con gái dễ dỗ dành quá. Cũng tại nhà nghèo, chẳng để con hưởng thụ gì, đừng là Tuyết Tình, đến chính bà kể còn thấy xao lòng.

Tại nhà họ Ninh, Giai Tuyên c.h.ế.t lặng khi trai khóa nhà mà đưa chìa cho .

"Anh!" Giai Tuyên kêu lên, "Anh còn là em đấy? À , đúng là bản tính của !"

Giai Tuyên nghiến răng, cô sớm trai là hạng gì. Lúc yêu thì như "hoa đỉnh núi" lạnh lùng cao ngạo, yêu một cái là biến thành "chó con" bám đuôi ngay. May mà chị dâu tương lai là bạn của cô, chứ nếu gặp ưa , chắc đời cô tàn héo mất.

"Anh chỉ cần vợ thôi chứ gì, em gái vứt xó luôn!" Giai Tuyên hờn dỗi, "Cưới vợ quên , ơi, sớm muộn gì cũng cho 'rìa' đấy."

"Em còn là bạn của Tuyết Tình đấy?" Ngạn Tĩnh nhướng mày, "Có kể lời cho cô ?"

"Mẹ ơi, coi như con gì nhé." Giai Tuyên vội vàng bịt tai , "Con ý chia rẽ tình cảm chồng nàng dâu , !"

"Mẹ là cả hai đứa đều quý Tuyết Tình ." Mẹ Ninh hiền hậu.

"Báu vật con giấu kỹ thế mà nẫng tay mất." Giai Tuyên hậm hực.

"Không nẫng thì thành báu vật của khác mất." Ngạn Tĩnh đáp, "Em thuộc về khác ?"

"Đương nhiên là !" Giai Tuyên cãi, "Trước đây em cũng định giới thiệu Tuyết Tình cho , nhưng thấy hai hợp, ai mà ngờ..."

"Em bỏ lỡ cơ hội lập đại công, giờ chỉ tính là lập tiểu công thôi."

"Hừ." Giai Tuyên hứ một tiếng, "Em là thím Hai ."

Thím Hai nhà họ Ninh cực kỳ thích mai mối cho Ngạn Tĩnh. Ngay cả khi đối tượng, bà vẫn bỏ cuộc, cứ đòi gặp mặt . Ngạn Tĩnh đương nhiên chẳng thèm để ý, bao giờ chuyện gì với Tuyết Tình.

Hai ngày khi Đại học Nam Thành khai giảng, bố Ninh đưa Ngạn Tĩnh và Giai Tuyên sang nhà họ Tô.

Giai Tuyên háo hức từ sáng sớm, dù là Ngạn Tĩnh đính hôn nhưng cô còn phấn khích hơn cả chính chủ, cứ luôn miệng giục: "Xong ?", "Đi ạ?"...

Đến nhà họ Tô, Giai Tuyên giữ kẽ lưng bố , nhưng vẫn quên nháy mắt hiệu với Tuyết Tình.

Ngạn Tĩnh nổi, vỗ nhẹ tay em gái một cái cảnh cáo. Giai Tuyên định "oái" lên một tiếng nhưng thôi, cô lườm trai một cái ghé tai nhỏ: "Chị dâu tương lai là bạn của em đấy nhé."

"..." Ngạn Tĩnh cạn lời, em gái bắt đầu khoe khoang , "Bạn của em nhưng sẽ sống với cả đời đấy."

Giai Tuyên lườm thêm cái nữa, ông nhất định thắng cô một bậc mới chịu ?

Loading...