[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 55
Cập nhật lúc: 2025-12-31 02:02:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nhà cũng của ông !" Điền Kiều gắt lên.
"Chẳng nhà , nhưng quen chủ nhà." Gã trung niên nhếch mép, " thu hộ tiền cho họ đấy. Không tin cô cứ mà hỏi."
Gã vốn bàn bạc với mấy hộ dân ở đây, bảo rằng để đám sinh viên vẽ , nhất định bắt chúng xì tiền . Có thì nghĩ sinh viên gì tiền, đừng khó chúng nó gì; nhưng cũng kẻ tặc lưỡi, nghĩ bụng kiếm đồng nào đồng nấy.
" tin, để hỏi cho nhẽ." Điền Kiều bướng bỉnh .
Giá như Điền Kiều hỏi một thì còn đỡ, đằng gã trung niên cứ lù lù bám theo . Các cô kịp mở miệng, gã chen đòi tiền, thế là mấy trong nhà cũng hùa theo đòi tiền phí.
Điều khiến Điền Kiều vô cùng bực bội. Các cô chỉ lặng lẽ một góc để ký họa, chẳng hề phiền cản trở công việc của ai. Nhiều ngôi nhà cửa mở toang, sân chung vốn là nơi công cộng của nhiều hộ, mà giờ cũng đòi tiền.
"Phải đưa tiền, tiền mới ." Những dân ở đó đều theo gã trung niên. Gã là dân bản địa sống ở đây lâu năm, tiếng trọng lượng hơn hẳn. Vả , ai mà chẳng ham tiền, tiền rơi xuống đầu thì tội gì nhận.
Thấy nhóm Tuyết Tình là con gái chân yếu tay mềm, đám đó càng đà lấn tới, nhất quyết buông tha.
"Không tiền cũng , thế các cô đối tượng ? Để giới thiệu cho một nhé?" Có kẻ còn cợt nhả buông lời trêu ghẹo.
"Chúng về thôi." Tuyết Tình cảm thấy cứ đà thì chẳng nghiên cứu gì, trái còn chuốc thêm rắc rối.
"Họ quá đáng thật đấy." Điền Kiều hậm hực.
"Hay là... cứ đưa tiền cho xong?" Giai Tuyên ngập ngừng hỏi.
"Về thôi." Tuyết Tình vẫn giữ vững lập trường. Giai Tuyên mà đưa tiền lúc , bọn họ sẽ các cô là "cừu béo", đến sẽ còn khó đối phó hơn. Tuyết Tình còn lo họ đám lưu manh để ý. Bây giờ là ban ngày, ba cô gái cùng còn đỡ, chứ lỡ xảy chuyện gì thì đúng là kêu trời thấu, kêu đất chẳng .
Tuyết Tình dứt khoát kéo Giai Tuyên , Điền Kiều cũng vội vàng bước theo.
"Chúng vẽ nữa là chứ gì!" Điền Kiều với .
"Các cô vẽ thì thiếu gì vẽ." Gã trung niên khẩy. Gã thầm nghĩ vẫn còn nhiều sinh viên khác sắp đến, thế gã đây thu tiền sớm hơn.
Khi nhóm Tuyết Tình xa, vẫn còn loáng thoáng tiếng dân bàn tán về gã trung niên .
"Toàn là mấy đứa nhỏ học, ông thế gì cho tội nghiệp."
"Nhỏ gì mà nhỏ, chúng nó bố , tiền cả đấy."
" gì quá đáng , thu tí tiền lẻ coi như tiền thuê chỗ thôi mà."
"Có khi mấy đứa tiền thật."
"Có tiền ăn tiệm thì chắc chắn là tiền."
...
Gã trung niên mặc kệ những lời can ngăn, trong đầu gã chỉ tính toán xem chặn đứa nào thì chặn. Sinh viên thì đông, gã quản hết nên còn bảo thêm vài kẻ khác cùng tham gia "thu phí".
"Đưa tiền cho họ cho xong việc hơn ?" Giai Tuyên thắc mắc khi xa một đoạn.
"Không ." Tuyết Tình giải thích, "Nhìn thái độ của gã đó là hạng lưu manh . Mình mà đưa tiền, chúng sẽ bám theo đòi tiếp. Rồi các bạn khác trong trường đến cũng sẽ ép đóng tiền. Đám sống chung một khu, đều cùng một giuộc cả thôi."
Dù Giai Tuyên và Tuyết Tình đều là dân Nam Thành chính gốc, nhưng mỗi khu phố luật lệ riêng, chẳng nể nang gì . Giai Tuyên thể cứ hở là xưng danh nhà họ Ninh, cô thể thoát nhưng các bạn khác thì ? Vả , ở cái góc phố xập xệ , chẳng ai cũng đến danh tiếng nhà họ Ninh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-55.html.]
"Chúng chỉ cần nộp báo cáo thực tập là ." Tuyết Tình tiếp, "Chỗ thì sang chỗ khác. Nam Thành chỉ mỗi khu phố cổ , những khu khác dù nhỏ hơn nhưng vẫn nghiên cứu mà. Vả , ngành chỉ nghiên cứu kiến trúc cổ, kiến trúc hiện đại cũng quan trọng . Sau là để thiết kế những công trình thực tế thể xây dựng , chứ mấy ai phục dựng đồ cổ mãi ."
"Chẳng chị bảo học hỏi thêm ?" Giai Tuyên hỏi.
"Học thì học, nhưng học theo kiểu ." Tuyết Tình nghiêm nghị, "Để họ tiền, nhỡ họ đ.á.n.h ngất cướp bóc thì ?"
Con gái ngoài vốn nhiều hiểm nguy, nhất là thời đại camera giám sát, tội phạm dễ lẩn trốn. Tuyết Tình hiểu rõ thực tế xã hội hơn Giai Tuyên - cô tiểu thư vốn bảo bọc quá kỹ. Cô " hổ mà vẫn lao rừng".
"Mấy ngày tới, đừng ai một qua đây nhé. Nếu cần qua thì nhất là rủ thêm mấy bạn nam cùng." Tuyết Tình dặn dò.
"Để tớ báo với cả lớp." Điền Kiều gật đầu, "Chắc chỉ bọn gặp chuyện ."
"Nhanh chân lên, ngoài trục đường chính , đừng trong mấy ngõ nhỏ nữa." Tuyết Tình hối thúc.
Cả ba tăng tốc, Điền Kiều và Giai Tuyên giờ đây theo lời Tuyết Tình.
"Đừng tưởng ở thành phố là an ." Tuyết Tình quan sát xung quanh, "Ở thành phố khi còn nguy hiểm hơn vì kẻ nghĩ tiền. Đặc biệt là Giai Tuyên, em đừng tưởng tiền giải quyết việc. Em càng tỏ tiền, chúng nó càng nhắm em đấy."
Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Tuyết Tình, Giai Tuyên dám cãi: "Vâng, em ."
Giai Tuyên vốn thông minh, cô hiểu Tuyết Tình lăn lộn ở tầng lớp nhiều hơn nên trải đời hơn. Cô cứ theo Tuyết Tình là chắc ăn nhất, đừng tự khổ lúc .
Ra đến đường lớn, thấy qua đông đúc, cả ba mới thực sự thở phào.
"Giờ đây, về thật ?" Giai Tuyên hỏi.
"Ừ, về thôi." Tuyết Tình đáp.
"Lần em sẽ mang máy ảnh theo." Giai Tuyên hào hứng, "Chụp cho nhanh, về nhà xem ảnh mà vẽ."
"Lúc em mang máy ảnh thì nhớ dắt theo mấy vệ sĩ nhé." Tuyết Tình đùa, "Kẻo cướp mất cái máy ảnh quý giá đấy."
"Thực ... bọn nhà vẽ vời..." Giai Tuyên Tuyết Tình, "Có cũng phiền họ một chút nhỉ?"
Tuyết Tình hiểu ý Giai Tuyên: "Thế nên chị mới bảo dựa tinh thần tự nguyện. Người cho thì , phiền. Ai đồng ý thì mới ."
Họ ép buộc ai mở cửa đón cả. Nếu cuốn sổ tiết kiệm nhà họ Ninh đưa, Tuyết Tình cũng chỉ là một cô sinh viên nghèo, các bạn khác cũng . Tiền ăn còn chắt bóp, lấy tiền mà nộp phí tham quan mỗi ngày. Có những bạn ở trường chỉ dám ăn cơm , chẳng dám gọi thêm thức ăn nữa là.
"Dù chúng kéo cả lớp đến, thì dân ở đây vẫn đông hơn." Tuyết Tình phân tích, "Họ là dân bản địa, quen cả. Chỉ cần một tiếng gọi là cả đám kéo , sinh viên đông mấy cũng chẳng ăn thua."
Buổi tối, Ninh Ngạn Tĩnh sang thăm Tuyết Tình, cả hai cùng tản bộ ven hồ. Nghe kể chuyện ban ngày, khỏi cau mày.
"Tốt nhất là con trai cùng các em." Ngạn Tĩnh dặn, "Lần may là gã đó động tay động chân ép các em đưa tiền. Chứ nếu chúng dùng vũ lực, các em đưa hết tiền trong cũng chắc yên ."
"Em ngờ ngay giữa trung tâm thành phố mà vẫn chuyện như xảy ." Tuyết Tình thở dài. Khu phố cổ đó ở vị trí đắc địa, đất vàng của thành phố chứ chẳng chơi.
"Đời là thế mà, em sẽ còn gặp nhiều chuyện nữa." Ngạn Tĩnh trầm ngâm.
"Thầy giáo em cũng dặn bạn, nhất là con gái đừng bén mảng đến chỗ lạ một . Mỗi thầy dẫn đoàn thực tế, đa phần thành viên đều là nam giới."
Tuyết Tình nghĩ thầm, nếu là đây cô sẽ thấy bất công, nhưng giờ cô hiểu đó là sự bảo vệ của thầy. Có nam giới cùng sẽ tạo sự răn đe, khiến những kẻ ý đồ dám tùy tiện càn.
"Giai Tuyên định đưa tiền nhưng em cản ." Tuyết Tình kể.
"Con bé Giai Tuyên từ nhỏ sống trong nhung lụa, chịu khổ bao giờ." Ngạn Tĩnh khổ, "Chắc nó nghĩ cứ bỏ tí tiền là xong việc, chứ lường những rắc rối kéo theo đó ."