[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 48

Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:55:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

là bé San San lạc mất, nhưng vợ chồng Á Mai bây giờ cũng chẳng mặn mà gì với con bé.

"Chị Cả." Tuyết Tình bước thì thấy Á Mai đang lỳ giường.

Tuyết Tình đặt mấy quả táo lên chiếc bàn ở đầu giường. Táo để lâu hơn chuối, Á Mai cần vội ăn hết ngay trong một hai ngày.

"Cô mua bà nội mua đấy?" Á Mai hỏi ngay.

"Tuyết Tình mua đấy." Bà nội Tô đỡ lời, " là cái già kiếm tiền, lấy lắm tiền mà mua hoa quả đắt đỏ thế ."

Bà nội tuy ít tiền riêng nhưng bà chẳng bao giờ tiêu xài hoang phí. Bà là lớn nhất trong nhà, đúng là con cháu mua đồ cho bà hưởng, chứ chuyện bà mua đồ cho đám hậu bối.

Á Mai cầm quả táo lên săm soi, đưa lên mũi ngửi: "Quả chỉ to ngần thôi ?"

"Cỡ trung bình đấy chị." Tuyết Tình thản nhiên, "Mua quả to quá thì ít, khó chia mà ăn."

"Cô đúng là cách tiết kiệm thật đấy." Giọng Á Mai chẳng chút gì là vui vẻ, thậm chí còn nặc mùi mỉa mai.

"..." Tuyết Tình khẽ day tai, cô tự hỏi nhầm ?

" nghỉ việc , coi như cũng chẳng nợ nần gì cô nữa." Á Mai tiếp, "Cô cứ bảo chị dâu Ba sang đó mà ."

"Chị dâu Ba tiếp quản công việc của ." Tuyết Tình đáp.

"Thì chị cứ tiếp quản việc của , thế chân chỗ chị ." Á Mai tính tính , vẫn thấy tiếc cái công việc đó. Đã cho ngoài thì chi bằng cứ để chị dâu Ba thế chỗ cho .

"..." Khóe môi Tuyết Tình khẽ giật giật. Á Mai đúng là dám những lời như .

Nếu là Tuyết Tình, cô tuyệt đối bao giờ thốt những lời gây buồn nôn đến thế. Bảo chị dâu Ba , trong khi chị hiện giờ thiết tha gì cái chân rửa rau đó. Tuyết Tình cảm thấy kẹp ở giữa, gì cũng lòng chị cả.

"Nếu là việc khác, rửa rau, cúi lưng suốt buổi thì tiếp ." Á Mai càm ràm, "Cái ngữ công việc hợp cho đàn bà con gái ."

"Đã thấy hợp thì chị đừng nữa cho rảnh nợ." Á Nam xách l.ồ.ng cơm đựng bánh cuốn sang thăm chị cả, đúng lúc thấy mấy lời đó liền đốp chát ngay.

Tuyết Tình, bà nội và Á Nam cùng trong căn buồng khiến gian vốn nhỏ hẹp càng thêm chật chội.

"Á Nam, con ở chơi với chị cả, bà đưa Tuyết Tình về." Bà nội thấy Á Nam mang đồ ăn sang, liền kéo tay Tuyết Tình ngay.

Tuyết Tình vốn dĩ chuồn từ lâu, đúng là "ý lớn gặp ".

Vừa bước chân khỏi cửa, bà nội cố ý to: "Cháu đến thăm nó gì cho phí công? Nó chẳng ơn thì thôi còn chỉ trích cháu đủ đường, đừng đến nữa!"

Á Mai ở trong buồng thấy tiếng bà nội thì mặt sưng sỉa, định vùng dậy ngoài nhưng Á Nam ấn vai giữ .

"Chị Cả, bà nội chẳng sai ." Á Nam thẳng thừng, "Em thấy đầu óc chị vấn đề thật , chị còn định sa sầm mặt mày với tiểu đến bao giờ? Không nó thì chị còn khuya mới việc . Chị mấy ngày nghỉ, đó của nó."

Á Nam vốn cũng chẳng ưa gì cái chân rửa rau, nhưng cô thừa hiểu nếu suất hở thì khối tranh sứt đầu mẻ trán để . Người chỉ mong việc để kiếm thêm tiền, công việc là lắm , ở đó mà còn kén cá chọn canh.

"Thì thế chị mới bảo để thím Ba , nhưng tiểu bảo thím tiếp quản việc của . Chị thấy nó chỉ lo chị cướp mất suất của thôi." Á Mai dỗi hờn, "Cũng thôi, chị lớn lên cùng nó , chính tay chị nuôi nấng nó, nó nghĩ cho bà chị , chỉ chị như mới lo cho nó."

, thế chị lo gì cho nó ?" Á Nam thật sự hiểu nổi, từ ngày Á Mai về thành phố đến giờ, cô từng thấy Á Mai vị trí của Tuyết Tình mà suy nghĩ bao giờ, "Đối tượng của nó tìm việc cho chị, chị m.a.n.g t.h.a.i . Chị thì định đùn cho khác trong nhà, thế chị sinh xong thì ? Chị bắt thím Ba nghỉ để chị ? Lúc đó chị định bắt tiểu xử sự thế nào với nhà trai?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-48.html.]

Á Nam thấy Á Mai quá quắt hết chỗ . Người bình thường ai cũng hiểu là chuyện thể vận hành như thế , suất của ai nấy . Đơn vị tư nhân chứ công hữu mà mắt nhắm mắt mở cho qua, xưởng nhà nước thì con cái thể kế nghiệp bố , chứ chỗ ăn thì chuyện đó.

"Chị Cả, chị m.a.n.g t.h.a.i thì lo mà dưỡng t.h.a.i , đừng nghĩ ngợi linh tinh mấy lời thiếu suy nghĩ nữa." Á Nam khuyên can.

"Mọi ai cũng chỉ đến tiểu thôi." Á Mai lẩm bẩm.

"Chị đừng so bì với nó gì." Á Nam dứt khoát, "Em lớn lên cùng tiểu nên em hiểu tính nó. Nó ngoan lắm, lúc nào cũng cố gắng phiền đến gia đình. Chị dâu Ba thú bông, nó hễ rảnh là xúm giúp, bản nó cũng tự tìm cách kiếm thêm tiền. Nó vẫn còn là sinh viên, việc chính là học chứ thêm. Chị Cả , chị đừng thấy nó xinh , học đại học sang trách bố công bằng. Không bố thiên vị , mà là do chúng đủ bản lĩnh thôi."

Hồi học thành tích , trong lòng tự rõ ? Á Nam thừa ngày xưa học dốt, kém là kém thôi. Hồi đó Á Nam chỉ thích bỏ học ở nhà chơi, nhưng tiểu thì khác, nó lúc nào cũng ham học, chỉ đến trường.

"Thôi ăn bánh cuốn cho nóng." Á Nam dịu giọng, "Tiểu nó đối xử thế là lắm , nó lấy chồng mà vẫn nhớ mua quà cáp sang thăm chị đấy."

"..." Á Mai ngẩng đầu Á Nam, trong lòng vẫn ấm ức nghĩ rằng cả nhà đều bênh chằm chặp Tuyết Tình.

Về đến nhà, bà nội Tô dặn dò Tuyết Tình: "Con cần để tâm đến chị cả nữa. Đứa bé nó mang con cháu nhà con, quản nhiều gì cho mệt xác."

"Dạ, con ạ." Tuyết Tình gật đầu, "Con chỉ nghĩ chị là chị cả nên cũng nên sang thăm một chuyến cho phép."

Nếu Tuyết Tình một cũng sang, ngoài chuyện chắc chắn sẽ điều tiếng bảo cô là đứa em bạc bẽo. Sống ở đời đôi khi thể phớt lờ dư luận, dẫu lo cho thì cũng nghĩ đến mặt mũi của bố chị em.

Tuyết Tình thấy nhà đa phần đều thấu tình đạt lý, cô bố khó xử. Chỉ là mấy món đồ nhỏ và một chuyến ghé thăm, đổi là sự yên lòng của bố , tội gì mà . Người trong nhà đều tính nết Á Mai , nên sẽ chẳng ai trách Tuyết Tình lạnh nhạt, mà chỉ thấy Á Mai là vấn đề.

"Thăm một là đủ ." Bà nội thở dài, "Vốn tưởng nó sẽ chí thú ăn, ai dè... Haizz, vợ chồng nó vốn thèm con trai, giờ m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai chắc chắn là thể bỏ ."

"Con cái là lộc trời cho, công việc mất thì tìm việc khác." Tuyết Tình an ủi, "Bà nội ơi, lo chuyện phiền đối tượng của con . Chuyện nhỏ thôi mà. Hơn nữa chị cả cũng cái , để chị ở nhà dưỡng sức cho khỏe, lỡ ở chỗ xảy va quệt gì thì còn khổ nữa."

"Thì cũng chính vì thế mà con mới sang tận nhà hàng xin thôi việc cho nó đấy." Bà nội kể, "Chị cả con cứ đấy rên rẩm, bụng nó tính toán cái gì con còn lạ gì nữa. Nó tự xin nghỉ, cứ kéo khác thế chân, nhưng chuyện đó ."

"..." Tuyết Tình chắc chắn Ninh Ngạn Tĩnh sẽ bao giờ đồng ý kiểu ăn đó. Đơn vị tư nhân mà cứ hở là nhét nhà thế chỗ thì mà kinh doanh nổi.

"Chị cả con thật chẳng trong đầu nó nghĩ cái gì nữa." Bà nội lắc đầu, "Bà thấy nó chỉ ăn thôi. Hồi xưa thấy nó thế ."

Hồi xưa, khi thanh niên xung phong, Á Mai vốn khá chăm chỉ, việc nhà luôn chân luôn tay chẳng mấy khi phàn nàn. Vậy mà bây giờ hở là trách móc nọ, cứ như cả thế giới nợ cô , chỉ là nhất.

"Thế đối tượng của cháu ?" Bà nội hỏi.

"Anh gì ạ, chỉ kể sự thật cho con thôi." Tuyết Tình đáp, "Để con là chị cả ở đó nữa là lý do khách quan, chứ cho chị ."

Tuyết Tình cũng thấy bất lực, tình trạng của chị cả đúng là thể nổi.

"Bà ơi, thế bé San San giờ ngủ cùng bà ạ?"

"Ừ, bà cho nó ngủ trong buồng của bà ." Bà nội , "Mẹ nó đang cần dưỡng thai, trẻ con ở bên cạnh lỡ nó đùa nghịch động chạm bụng thì nguy. Cứ để San San ở đây với bà cho chị cả cháu nghỉ ngơi thoải mái."

Bà nội tuổi cao mà giờ còn chăm bé San San. Á Mai thì chẳng thấy gì là áy náy, cô còn nghĩ chị dâu Ba con nên cứ coi như đây là cơ hội để chị dâu "tập dượt" chăm trẻ. Bé San San ăn ngủ bên nhà họ Tô hết, mấy hôm nay Á Mai cũng sang nhà ngoại ăn chực, hoặc là bà Tô mang cơm sang tận nơi cho cô . Vệ Đại Sơn về thì cũng tự túc cơm nước.

Cứ thế , cả nhà họ Tô thêm bao nhiêu việc tên để phục vụ Á Mai.

Tuyết Tình thầm nghĩ, may mà ở nhà, phụ chị cả trông con, càng hầu hạ cơm nước cho bà bầu. Cô chẳng một em gái hy sinh vô điều kiện, hầu hạ một bà bầu suốt ngày càm ràm, trách cứ khác. Tuyết Tình tự nhủ nếu chăm sóc Á Mai, chắc cô sẽ phát điên mất.

Người nhà họ Tô cũng chẳng ai ý định bắt Tuyết Tình chăm Á Mai. Tính nết Á Mai khó chiều, ai cũng ngại va chạm.

Thực tế, chị dâu Ba trong lòng chẳng vui vẻ gì nhưng cũng đành chịu. Bố chồng luôn thấy mắc nợ cô con gái cả nên bù đắp, chị dâu phận con dâu cũng chỉ bấm bụng mà chịu đựng phục vụ thôi.

Loading...