[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 47
Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:54:22
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Con đừng mơ, là ." Bà Tô dứt khoát.
"Thì ban đầu con cũng định thế , con dính bầu từ mấy hôm nhưng vẫn cố đấy thôi, chẳng qua giờ sức khỏe trụ nữa." Á Mai phân trần, "Nếu còn khỏe thì con tiếp . Cái nghề rửa rau cả ngày cứ ngâm tay trong nước, dù đeo găng tay thì cũng khom lưng suốt buổi. Không thì cũng cạnh bồn nước, mệt bở tai chứ báu bở gì. Con tính là khi sinh xong, ở cữ xong thì , còn mấy tháng nghỉ thì để khác , giống như các ở xưởng vẫn ..."
"Xưởng là xưởng, đó là đơn vị nhà nước, thế . Còn đây là đơn vị tư nhân, giống ." Bà Tô cắt lời, "Công việc là do đối tượng của em gái con tìm cho, giờ con định để khác thì con định bắt xử lý thế nào? Đáng lẽ chẳng cần tuyển thêm , vì nể con nên mới nhận , giờ con đòi tìm thế, chẳng bắt tốn tiền oan mà chẳng tiếng nào ?"
Bà Tô chỉ sợ Á Mai dở chứng, đòi để thế đó luôn để cô "bán" suất công việc lấy tiền, bắt đối tượng của Tuyết Tình đuổi . Chuyện đó đúng là nực , chẳng khác nào bắt khác mất tiền oan còn mang bực . Lẽ nào Á Mai cứ nghĩ đồng ý là của chắc?
"Bây giờ con một là hỏi xem họ đổi cho việc khác nhẹ hơn , rửa rau thì quét dọn việc vặt. Còn nếu nữa thì cuốn gói về nhà, đừng nữa." Bà Tô gay gắt, "Chồng con công nhân thời vụ, tiền ít một tí nhưng khéo vun vén thì vẫn đủ nuôi miệng. Cả nhà thắt lưng buộc bụng, ăn uống tằn tiện . Bé San San cứ để bên nhà ăn, các con cũng đỡ một khoản."
"Mẹ ơi, đồng lương thì..."
"Đồng lương quan trọng đứa bé trong bụng quan trọng?" Bà Tô hỏi ngược .
"Cái nào cũng quan trọng hết!" Á Mai bướng bỉnh.
"Thế nhỡ đứa bé trong bụng là con trai thì ?" Bà Tô cố ý khích.
"Con... thì cũng tại sống ở quê bao nhiêu năm nên sức khỏe con mới yếu thế , chứ nếu khỏe mạnh thì con tiếp ." Á Mai chống chế. Thực cô vốn chẳng mặn mà gì với chân rửa rau, nếu vì thấy lương cũng khá thì cô nghỉ từ lâu. Giờ bầu, cô càng cái cớ để thoái thác.
Trong thâm tâm Á Mai thực chất là đưa tiền cho cô hàng tháng mà cô chẳng động tay động chân gì.
"Em gái con nợ gì con cả." Bà Tô nghiêm giọng, "Thôi thế , con nghỉ việc . Chí ít là đừng ở nhà hàng của nhà đối tượng em gái con nữa, kẻo chẳng may sẩy t.h.a.i động t.h.a.i khí, con đổ tiệt lên đầu . Con mà mẩy thế, thấy xúi quẩy thì thôi, con lấy quyền gì mà ý kiến?"
Bà Tô Á Mai gây thù chuốc oán với . Thay vì để con gái út khó xử, bà thà bắt Á Mai về nhà còn hơn.
" mà..."
"Đừng nhưng nhị gì hết." Bà Tô , "Trong bụng con tính toán cái gì còn lạ gì nữa? Không rửa rau, cũng chẳng quét dọn thì nghỉ phẻ. Mang t.h.a.i thì lo mà dưỡng cho . Kẹt quá thì bố cho vay một ít, nhưng tiền là trả đấy."
Bà Tô thật sự bất lực, hiểu sinh cô con gái lớn như thế .
Phía nhà hàng đương nhiên là ý kiến gì. Vốn dĩ họ cũng chẳng cần thêm một chân rửa rau, nhân lực đủ cả . Kết quả là Á Mai đầy mười ngày nghỉ, nghỉ thì thôi .
Bà Tô quyết định nhanh gọn, bà dây dưa để phát sinh thêm chuyện. Nhà hàng quyết toán lương sòng phẳng cho Á Mai, bà cầm tiền về đưa cho con gái. Cầm mấy đồng bạc trong tay, Á Mai thấy tiếc công việc.
"Mẹ, sang đó nhanh thế? Mới đêm qua mà sáng nay . Con định nghỉ ngơi một tí thôi, mai ."
"Đừng mơ đến chuyện ngày mai." Bà Tô mắng, "Ngày mai nổi mà con ? Không thì báo sớm để còn sắp xếp khác."
"Mẹ lúc nào cũng chỉ lo cho tiểu , sợ nó khó xử. Con là bỏ sức lao động kiếm tiền, để khác mấy tháng thì cũng việc chứ chơi , con..."
"Đã bảo , công việc chuyện ." Bà Tô nghiêm nghị ngắt lời.
Ninh Ngạn Tĩnh sớm chuyện Á Mai nghỉ việc. Lúc sang tìm Tuyết Tình ăn tối, mới đem chuyện kể cho cô .
"Nghỉ việc ạ? Từ lúc nào thế ?" Tuyết Tình ngạc nhiên.
"Sáng nay em ạ." Ngạn Tĩnh đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-47.html.]
Bây giờ là chập tối, ở nhà hàng thể báo cho Ngạn Tĩnh , dù gì trong đó vẫn Á Mai là do gửi .
"Bác gái sang là chị cả mang thai, sức khỏe nên tiếp nữa."
"Mang t.h.a.i ạ..." Tuyết Tình sực nhớ đến tình tiết trong nguyên tác. Á Mai quả thực cũng tầm là mang thai, chỉ là dạo gần đây cô để tâm đến chuyện đó.
Trong nguyên tác, bé San San vợ chồng Á Mai lạc mất, hai tìm ròng rã mấy ngày thấy, Á Mai ngất thì mới phát hiện mang thai. Sau cô sinh một đứa con trai nhưng đứa bé ốm yếu dặt dẹo, Á Mai đổ là do hồi ở quê chịu khổ quá nhiều và do vụ San San lạc gây ảnh hưởng. Tóm , Á Mai cực kỳ căm ghét nhà họ Tô.
"Nghỉ cũng , chị cả chịu khổ ở quê bao năm nên yếu, cứ ở nhà dưỡng sức cho khỏe hẳn ." Tuyết Tình nhận xét.
"Đợi chị sinh xong, nếu thì tính . Chuyện vội." Ngạn Tĩnh là bỏ tiền nên chẳng sốt ruột, chỉ Tuyết Tình khó xử.
"Để tính tiếp, lúc đó chị tự tìm việc." Tuyết Tình , "Cái khó ló cái khôn thôi, lo cho chị ."
Tuyết Tình thấy Á Mai nghỉ việc lúc là sáng suốt. Ký ức kiếp và kiếp đan xen khiến cô đôi khi chẳng thể bao quát hết việc. Không cô quan tâm chị gái, mà là vì tình cảm giữa hai vốn chẳng mặn mà gì, Tuyết Tình thậm chí còn tránh xa Á Mai một chút cho yên .
Sáng hôm , Tuyết Tình mua mấy quả táo mang về nhà, nhưng cô sang thẳng nhà Á Mai. Cô một đối mặt với chị cả, lỡ Á Mai lời cay nghiệt thì chẳng cô tự chuốc lấy bực ?
Tuyết Tình cứ ngỡ Á Mai việc thì sẽ định hơn, ai ngờ mang thai. Cô thầm nghĩ đúng là tính bằng trời tính, chuyện con cái là quyền tự do của Á Mai, chẳng ai can thiệp .
Nó cũng giống như những phụ nữ ở kiếp của cô, một thời gian mang thai, nghỉ phép, hết thời gian nuôi con bằng sữa là xin nghỉ việc luôn. Đó là quyền của họ trong phạm vi pháp luật cho phép, chỉ điều những quản lý công ty chắc chắn sẽ chẳng lấy gì vui vẻ.
Tuyết Tình thấy buồn cho Á Mai. Lẽ cô thể , kiếm thêm tiền để cuộc sống khấm khá hơn. Giờ kinh tế đang lúc khó khăn mang thai, thể nữa, chắc chắn cuộc sống của vợ chồng Á Mai sẽ còn vất vả trong một hai năm tới.
"Bà nội ơi." Tuyết Tình thấy bà nội đang cặm cụi khâu thú bông.
"Về hả con." Bà nội , "Uống chén nước nghỉ một lát."
"Con bảo chị cả m.a.n.g t.h.a.i nên về thăm, nhưng con vẫn sang bên đó..."
"Đợi một tí, bà với con cùng sang." Bà nội hiểu ngay Tuyết Tình một , điều cũng chẳng trách cô .
Tính tình Á Mai vốn chẳng , giờ đang mang thai, lỡ cô lời khó thì khác cũng chẳng nỡ mắng vì sợ ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi. Trong cảnh , Tuyết Tình một là lựa chọn đúng đắn.
Á Mai mang thai, thể rửa rau, mà việc vặt như thú bông cũng chẳng xong. Làm thú bông tuy nhàn nhưng cũng cầm kim khâu, đó là đồng tiền xương m.á.u của bà nội và chị dâu Ba kiếm thêm để phụ giúp gia đình.
Hôm qua bà Tô gợi ý Á Mai thêm việc vặt, nhưng cô nhất quyết chịu khâu vá. Bà bảo là cô chỉ phụ nhồi bông thôi để chị dâu Ba khâu, nhưng Á Mai vẫn nằng nặc sợ kim đ.â.m tay.
Chuyện khiến bà Tô cũng chẳng gì hơn. Không hồi ở quê m.a.n.g t.h.a.i bé San San, Á Mai như thế ? Bà Tô thừa hiểu, Á Mai là đang cố ý mẩy để mong nhà ngoại chu cấp thêm tiền nong cho .
Một lát , bà nội tháo kính lão, khâu xong con thú cuối cùng.
"Già , tay chân chậm chạp hẳn ." Bà nội than thở.
"Bà khéo lắm ạ, con cũng chẳng và nhanh như bà ." Tuyết Tình nịnh bà.
"Con thì mấy việc ." Bà nội vỗ về tay Tuyết Tình, "Con là sinh viên đại học, việc lớn, vất vả thế ."
Gia đình họ Tô bao giờ tư tưởng con gái thì cần học hành. Nếu thực sự như thế thì Á Mai chẳng nghiệp cấp hai. Tuyết Tình là con út, các chị lớn học hành chẳng , nên khi thấy Tuyết Tình học giỏi, cả nhà càng quyết tâm nuôi cô ăn học đến cùng.
Bà nội cùng Tuyết Tình sang thăm Á Mai, còn bé San San vẫn đang ở bên nhà họ Tô. Á Mai thấy mệt nên cứ lỳ giường, cô chẳng buồn ngó ngàng gì đến San San mà phó mặc hết cho bà nội và chị dâu Ba trông giúp.