[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 44
Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:52:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàn ông khi yêu một phụ nữ, họ sẵn lòng dâng hiến tất cả; nhưng khi hết yêu, họ chỉ chực tính toán xem để đòi từng đồng từng cắc bỏ .
"Các con cẩn thận một chút, đừng để đụng đầu nhé." Bà Tô dặn dò.
"Mẹ cứ yên tâm, để các ." Á Nam , "Để khiêng cái giường tầng về, chúng con còn mượn đặc chiếc xe lôi ba bánh đấy."
Đoạn đường mười mấy phút bộ, nếu cứ thế mà bê thì oải lắm. Có cái xe ba bánh vẫn tiện hơn nhiều.
Chỉ một loáng , chiếc giường tầng tháo rời . Á Nam còn tiện tay cuộn luôn cả mấy cái rèm giường mang về, đỡ cho cô sắm sửa thêm. Dẫu là hai đứa con trai , bọn trẻ vốn chẳng cầu kỳ như con gái, nhưng đồ sẵn thì cứ lấy về dùng cho tiện.
"Dọn một cái là thấy nhà thoáng hẳn." Á Nam cảm thán, "Quét tước, lau chùi một tí là trông sáng sủa ngay."
"Để lau cho, con với nhà con cứ về ." Bà Tô bảo.
Anh Ba cũng theo vợ chồng Á Nam về bên đó để phụ một tay. Á Nam ở nhà tập thể, ở tầng, khuân vác bằng sức lên cầu thang bộ chứ gì thang máy.
Á Nam vốn dọn dẹp sẵn một căn phòng, chỉ chờ kê cái giường tầng . Giường thật, hai đứa con trai ngủ là xinh. Trước đây hai em chúng nó cứ chen chúc một cái giường đơn, đêm nào cũng chí choét cãi vì đứa lấn chỗ, đứa đá chân. Giờ giường tầng, mỗi đứa một cõi, tiện lợi đủ đường.
Bà Điền - chồng Á Nam - cũng lật đật chạy sang, nhà bà vốn ở ngay gần đó.
Trong lúc Ba và Quốc Hoa đang loay hoay lắp ráp giường, bà Điền bưng sang mấy bát thạch đen (sương sáo). Thạch bà từ ban ngày, ăn lúc là mát ruột nhất. Đợi Ba lắp xong xuôi, bà Điền giục xuống ăn một bát cho sức.
"Chị Hai , mai chị nhớ lau qua một lượt nhé." Anh Ba dặn, "Muộn thế , giờ mà lau thì ẩm lắm. Cứ để hai đứa nhỏ ngủ tạm chỗ khác một đêm, mai lau khô ráo tối mai là ngay."
"Việc đó lo, cứ ăn thạch ." Á Nam .
Lúc Ba về, Á Nam còn gói thêm một ít thạch cho mang về nhà. Cô tiễn tận cửa mới khép hờ cánh cửa .
"Con giỏi thật đấy, vác cả cái giường tầng bên ngoại về đây cơ ." Bà Điền .
"Thì bên đó họ cũng dùng đến , tiểu nhà con ở ký túc xá, họa hoằn lắm dịp Tết mới về ngủ vài hôm." Á Nam phân bua, "Lúc đó nó ngủ chung với bà nội cũng , thì tạm ghế sofa phòng khách cũng xong. Hoặc kiếm mấy tấm ván ghép cái giường đơn sơ cũng khó. Chứ nhà thì khác, hai thằng nhỏ nhà con hàng ngày mà."
Bà Điền đối với nhà thông gia họ Tô vốn khá hài lòng. Nhà họ Tô hạng "tì hưu" chỉ nhận mà cho, cũng chẳng hạng trọng nam khinh nữ quá quắt, cư xử trong việc đều mực thấu đáo.
"Con bé út bên đó cũng lớn dần, nó cũng cần cái giường riêng, căn phòng riêng chứ." Á Nam thêm, "Hồi con lấy chồng, em trai con ngủ ngoài phòng khách ròng rã bao nhiêu năm trời. Hai đứa nhà con giờ phòng riêng mà ở là chán ."
Lúc Ba về đến nhà, bà Tô bổ xong dưa hấu.
"Mẹ chồng chị Hai gửi ít thạch đen về đây ạ." Anh Ba đặt đồ xuống.
"Thả chậu nước cho mát, để mai ăn." Bà Tô bảo. Thạch đen ngâm nước thì để lâu hơn, chứ dưa hấu ngọt thế , ăn ngay là chua loét đấy.
Nhà đông nên một quả dưa to bổ là hết sạch. Lúc Vệ Đại Sơn sang đón bé San San, bà Tô cũng đưa cho mấy miếng.
Khi Tô Á Mai về, cô thấy một miếng dưa hấu to che cẩn thận bằng một chiếc khăn ướt để bàn.
"Dưa ở thế ? Anh mua ?" Á Mai hỏi.
"Không, của vợ chồng Á Nam mang sang biếu bố lúc sang khuân giường đấy." Đại Sơn đáp, "Lúc bố bổ dưa thì chúng nó về . Vừa sang đón San San nên bố bảo ăn, còn để dành riêng cho em một miếng to thế ."
"Á Nam nó miếng nào mà cầm về, nhỡ nó thì nó chẳng lườm nguýt ?" Á Mai nhíu mày.
"..." Vệ Đại Sơn nghẹn lời. Anh ngờ phản ứng của vợ như , cứ tưởng cô sẽ cảm động sự quan tâm của bố cơ chứ.
"Con Á Nam dạo vẻ dư dả nhỉ, quả dưa chắc to lắm." Á Mai lẩm bẩm, "Từng ăn mà vẫn còn dư cho em một miếng."
"Thì cũng thường thôi, nhỏ lắm." Đại Sơn đáp cụt lủn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-44.html.]
Thời dưa hấu chẳng rẻ rúng gì, Á Mai vốn tính tằn tiện nên chẳng bao giờ dám bỏ tiền mua, dưa ăn cũng chẳng c.h.ế.t ai.
Sáng sớm hôm , Á Mai đưa San San sang nhà ngoại khi hai con ăn sáng xong ở nhà. Cô để chị dâu Ba cớ chuyện ở riêng mà suốt ngày sang ăn chực nhà ngoại. Á Mai vốn lòng tự trọng cao, trở nên hèn mọn trong mắt nhà.
Vừa nhà, cô thấy bàn đầy những thú nhồi bông đang dở. Chị dâu Ba và bà nội ăn xong bắt tay ngay việc. Bà Tô và hết cả .
"Cứ mấy cái thứ thôi ?" Á Mai hỏi giọng mỉa mai, "Một tháng thì kiếm nổi mấy đồng bạc lẻ?"
Cô cầm một con thú thiện lên ném phịch xuống bàn: "Sao bảo đối tượng của cái Tuyết Tình nó tìm cho một công việc cho hồn."
"Không cần chị, em mấy thứ là ." Chị dâu Ba đáp, "Chẳng lẽ chuyện gì cũng đè đầu cưỡi cổ cái Tuyết Tình mà nhờ vả. Hai nhà môn đăng hộ đối chẳng bằng , vốn dĩ em ở thế yếu ."
Chị dâu Ba cũng là phụ nữ, chị hiểu rõ cái cảnh phận gái ở nhà chồng mà địa thế thấp kém thì khổ nhục thế nào. Cứ gương nhà họ Lâm bên cục lương thực , họ còn dám coi thường nhà họ Tô, huống chi là nhà họ Ninh gia thế lừng lẫy. Chị dâu Ba Tuyết Tình về dâu mà mang tiếng bao bọc nhà ngoại quá đà.
"Mẹ sắp nghỉ hưu , em giờ cũng đang mong bầu, nên cũng chẳng cần tìm việc thời gian gì cho mệt." Đôi tay chị dâu Ba vẫn thoăn thoắt dừng, "Làm mấy việc vặt , tuy giàu sang gì nhưng cũng đủ tiền chợ b.úa. Làm lâu tích cóp ít tiền, còn may áo mới cho con."
lúc đó, Á Mai bỗng cảm thấy dày nôn nao, cơn buồn nôn ập đến khiến cô chạy vội cửa định nôn nhưng chẳng gì, chỉ thấy nôn khan.
Chị dâu Ba vội dừng tay, bước nhanh đến bên cạnh chị chồng: "Chị thế?"
"Không... ." Á Mai phẩy tay.
"Hay là... là chị tin vui ?" Chị dâu Ba hỏi nhỏ.
"Có tin vui..." Khoảng thời gian bao nhiêu chuyện ập đến khiến Á Mai chẳng mảy may để ý đến bản . Cô cúi xuống cái bụng phẳng lì của . Từ hồi thanh niên xung phong, kinh nguyệt của cô thất thường, lẽ do hợp nước hoặc do suy dinh dưỡng. Sau khi sinh San San, tình trạng vẫn chẳng khá hơn là bao. Á Mai cứ nghĩ gì nghiêm trọng nên cũng mặc kệ.
"Chị khám thử xem, nhỡ thật thì ." Chị dâu Ba giục.
Nếu Á Mai t.h.a.i thật, cô thể tiếp tục công việc rửa rau cực nhọc ? Chị dâu Ba thầm nghĩ chắc chắn Á Mai sẽ đổi việc, rửa rau thì quét dọn, bưng bê? Hay là cô sẽ nghỉ hẳn về nhà dưỡng thai? Nếu chỉ dựa đồng lương của một Vệ Đại Sơn mà nuôi ba miệng ăn thì cũng thôi, nhưng áp lực kinh tế sẽ đè nặng lên vai họ vô cùng.
"Có cần hôm nay xin nghỉ khám luôn chị?" Chị dâu Ba hỏi.
"Không gấp." Á Mai đáp, "Đợi đến ngày nghỉ giữa ca, em sẽ tranh thủ xem ."
Á Mai vốn mong thêm con từ lâu, đặc biệt là sinh một mụn con trai. Không cô con lúc , chỉ là thời điểm chút oái oăm. Khó khăn lắm cô mới xin một chân ở nhà hàng tư nhân, công việc bán , nếu chẳng may nghỉ thì chỉ còn cách tìm một thời gian, mà chẳng chủ nhà hàng chịu .
Chị dâu Ba cũng gì thêm, chỉ bảo: "San San đây, xuống đây chơi với mợ nào."
Á Mai về để chuẩn . Bà nội Tô theo bóng lưng cô con dâu cả.
"Chắc là thật đấy." Bà nội nhận xét.
"Có cũng mà bà." Chị dâu Ba tiếp lời, "Chị Cả chẳng lúc nào cũng mong con trai đó ? Biết như ý nguyện."
"Cũng hy vọng là ." Bà nội đống đồ bàn, thở dài, " cái nó thế ..."
Bà nội lo lắng cũng , nghề rửa rau là ngâm tay trong nước lạnh suốt buổi. Dù Á Mai đổi sang việc khác thì cũng chẳng tránh khỏi vất vả.
Chị dâu Ba hiểu bà nội đang lo lắng điều gì nhưng chị giữ im lặng. Dù chị cũng chẳng ý định rửa rau chị chồng. Nhà bao việc, chị còn đang đợi tiếp quản công việc của chồng, tuyệt nhiên phiền đến đối tượng của Tuyết Tình. Khi nào thực sự lâm đường cùng mới cần đến sự trợ giúp, đó mới là cách hành xử đúng mực.
Tại trường đại học, Tuyết Tình thư viện và bắt gặp Đinh Minh. Vốn dĩ cô chẳng là ai, nhưng vụ lùm xùm thì cái tên Đinh Minh trong "danh sách đen" của cô. Giờ hiếm khi bén mảng tới tầng mà Tuyết Tình , lảng vảng ở các tầng khác.
Đinh Minh lúc đang cuống cuồng tìm kiếm một cái phao cứu sinh. Vụ kỷ luật sẽ khiến gặp vô vàn bất lợi khi phân công công tác nghiệp. Anh tìm một cô nàng ngây thơ nào đó để bám , nhưng ở cái trường Đại học Nam Thành xem khó.
Sinh viên ở đây tuy những khờ khạo thật, nhưng tiếng của Đinh Minh đồn xa, ai chút đầu óc đều đường mà tránh xa . Trừ phi là mới đến chuyện, hoặc kẻ nào lỡ yêu đến mờ mắt thì mới bất chấp tất cả.
Trong thư viện, ai nấy đều giữ im lặng tuyệt đối, nếu gì cũng chỉ là những tiếng thì thầm nhỏ xíu.
Đinh Minh giả vờ như b.út hết mực hoặc kiếm đủ lý do để bắt chuyện với khác. những đây đa phần là để dùi mài kinh sử chứ để yêu đương nhăng nhít. Đinh Minh nhận thư viện còn là mảnh đất màu mỡ cho nữa, bắt đầu nhắm tới các câu lạc bộ và những mối quan hệ bên ngoài trường.