[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 43

Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:51:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cậu định 'rước khổ ' đấy ?" Tuyết Tình khẽ nhếch môi trêu bạn.

"Đây gọi là trải nghiệm." Ninh Giai Tuyên đáp, "Phải thử một chút mới cuộc sống hiện tại hạnh phúc và vui vẻ đến nhường nào."

"Thế thì chẳng cần đợi hôm khác, ngay bây giờ thể thử luôn." Tuyết Tình .

"Giờ bao lâu , một tí là ăn cơm . Để hôm khác , lúc nào rảnh rang sẽ lâu một chút." Giai Tuyên hào hứng, "Đừng đưa tiền công nhé, chỉ thử cho thôi."

"Được , tùy ." Tuyết Tình tặc lưỡi. Đại tiểu thư trải nghiệm cuộc sống dân thường, chẳng khác nào mấy chương trình truyền hình thực tế kiếp . Có điều Giai Tuyên cũng chẳng cần nếm mật gai lâu, chỉ cần nếm trải chút dư vị là đủ .

Lúc Ninh Ngạn Tĩnh tìm Tuyết Tình thì vặn cô ăn cơm xong và đang cùng Giai Tuyên bộ về ký túc xá.

"Mình bảo , trai , ..."

"Anh ?" Ngạn Tĩnh em gái đang buôn chuyện rôm rả, dường như cô bé còn phát hiện sự hiện diện của .

Chương 23: Chân tâm - Sau sẽ là một nhà

"Anh trai em , lòng đen tối, lạnh lùng..."

"Hửm?" Ngạn Tĩnh khoanh tay cạnh.

Tuyết Tình vội kéo kéo vạt áo Giai Tuyên, hiệu: Anh trai lù lù đằng kìa.

"Anh đến từ lúc nào thế?" Tuyết Tình lên tiếng phá tan bầu khí, tránh để Giai Tuyên lỡ mồm thêm điều gì .

Giai Tuyên lúc mới sực tỉnh: "Ý em là... trai em đối với ngoài thì lạnh lùng, nhưng với chị thì cực kỳ sốt sắng, trong lòng chỉ mỗi chị thôi."

"Cũng giỏi chữa cháy đấy." Ngạn Tĩnh liếc em gái.

"Anh , đó là lời thật lòng của em đấy." Giai Tuyên nịnh nọt, "Hai cứ thong thả trò chuyện, em về ký túc xá đây."

Nói đoạn, Giai Tuyên vắt chân lên cổ chạy biến. Phải là đây, chắc chắn Ngạn Tĩnh xách cổ áo cho cô chạy thoát. giờ chẳng buồn để tâm, Giai Tuyên chạy tuốt tòa nhà ký túc mới dám dừng vỗ n.g.ự.c trấn tĩnh. Sau cẩn thận hơn mới , ai ông sẽ "xuất quỷ nhập thần" lúc nào.

"Em ăn cơm ?" Ngạn Tĩnh ôn tồn hỏi.

"Em ăn , còn ?"

"Anh cũng lót một chút ." Ngạn Tĩnh bước gần, "Giai Tuyên phiền em ?"

"Không , tụi em chơi với vui."

"Thế thì . Con bé đó lắm lúc tò mò thái quá, chuyện gì cũng đào sâu cho bằng ."

"Tò mò cũng thường thôi mà, em cũng tò mò cái cái ." Tuyết Tình nhẹ.

"Thế em cái gì?"

"Tạm thời nghĩ , bao giờ gặp chuyện thì mới ."

Ngạn Tĩnh và Tuyết Tình cùng tản bộ trong khuôn viên trường. Nhà trường cấm đoán học sinh yêu đương, cũng chẳng quy định nghiệp thì đăng ký kết hôn. Có một trường đặt nội quy khắt khe, nhưng Đại học Nam Thành thì tạm thời .

Sinh viên đều là trưởng thành cả , quy định cũng chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài, còn thực tế họ lưng thì chẳng ai kiểm soát nổi.

Cấm bằng khơi thông, các thầy cô thỉnh thoảng cũng nhắc nhở để sinh viên hiểu đời hơn. Sinh viên từ khắp nơi tụ hội về đây yêu đương, đến khi nghiệp mỗi phân công công tác một nơi, ở gần thì tình cảm sâu đậm đến mấy cũng dễ tan thành mây khói.

Đi tự bươn chải kiếm sống, chuyện củi quế gạo châu, đủ thứ rắc rối ập đến, còn gia đình bảo bọc như thời học. Thậm chí còn gánh vác cả gia đình vai.

"Lát nữa về cùng Giai Tuyên ?" Tuyết Tình hỏi.

"Nếu nó về nhà thì về cùng, còn thì cứ để nó ở ký túc xá." Ngạn Tĩnh đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-43.html.]

"Lúc nãy thấy chị dâu Ba của em thủ công, con bé còn bảo hôm nào sang thử sức đấy." Tuyết Tình kể, "Việc khâu thú nhồi bông đó chẳng dễ chút nào, em còn chẳng xong nữa là."

"Em xong thì nó càng nổi ." Ngạn Tĩnh khẳng định, "Thôi kệ , nó thử thì cứ để nó thử cho ."

"Em hỏng nhưng bạn . Cậu bánh khéo lắm đấy."

"Đó là vì con bé tự học nên mới để tâm thôi." Ngạn Tĩnh thầm nghĩ hiểu Giai Tuyên hứng thú với việc bánh đến thế.

Người bảo nắm giữ trái tim một thì qua dày, liệu Giai Tuyên ai trong lòng ? Ngạn Tĩnh thấy đúng, em gái hạng con gái sẽ vì đàn ông mà bếp. Anh định hỏi Tuyết Tình xem Giai Tuyên nhắc đến nào , nhưng thấy tiện. Tuyết Tình và em gái là bạn , nhưng nghĩa là chuyện gì Giai Tuyên cũng kể hết.

Buổi tối, Tô Á Mai mang về một ít thức ăn thừa từ nhà hàng. Gọi là thức ăn thừa nhưng thực chất sạch sẽ, đó là phần cơm nhân viên còn dư hoặc một vài nguyên liệu khác. Cô mang về cho Vệ Đại Sơn ăn để tiết kiệm chút khẩu phần.

Từ khi ở riêng, tự chợ nấu cơm mới tiền nong tốn kém thế nào. Á Mai thấy ở nhà hàng là quyết định đúng đắn, công việc hợp với cô, còn đỡ đần phần nào tiền ăn uống cho gia đình.

"Có cả thịt cơ ?" Đại Sơn sáng mắt khi thấy món thịt.

"Có một ít." Á Mai đáp, "Nhà hàng em thuộc dạng cao cấp, ngày nào cũng dùng nguyên liệu tươi mới. Đồ dư từ hôm nhân viên mua mang về với giá rẻ. Toàn là hàng ngon cả, mua rẻ thế là hời lắm. Chỉ là nhà túng thiếu, cần chắt bóp nên em mới mang cơm nước về cho ăn."

"Được đấy." Đại Sơn gật gù.

"Chứ còn gì nữa, nhờ em ở đó thì lấy đồ ngon mà ăn. Người ngoài đó ăn một bữa là tốn bộn tiền đấy. Cơm nhân viên chỗ em cũng ngon lắm, vị đậm đà."

Thức ăn thừa ở nhà hàng thực cũng chẳng nhiều đến thế. Người thấy Á Mai là thanh niên xung phong mới về thành phố, gia cảnh khó khăn than thở nên cũng chẳng ai tranh giành với cô. Vả mấy thứ nếu thích thì góp thêm ít tiền bảo đầu bếp chia mang về là xong, chẳng việc gì cãi vã vì miếng ăn. Họ ở nhà hàng tư nhân, đuổi việc như chơi.

Đồng nghiệp với , mấy chuyện vặt vãnh giải quyết nhanh gọn lắm.

"Em ở đó thấy mệt ? Tay lúc nào cũng ngâm trong nước..."

"Cũng thường thôi ." Á Mai , "Em nghiệp cấp hai thật nhưng bao nhiêu năm nay đụng đến sách vở . Người thể cho em văn phòng thổi quạt điện . Ở nhà hàng cũng đầy bằng cấp như em đấy thôi. Thời buổi cái công việc là ai nấy đều tranh ."

Trong lòng Á Mai suy nghĩ, nhưng cô chỉ tự an ủi rằng khác cũng rửa rau đấy thôi. Bao nhiêu thanh niên xung phong về nước, việc chân tay. Có nghiệp cấp hai còn quét rác kìa, "tăng nhiều cháo ít", thực trạng chung là thế. Có may mắn ở quê giáo viên, về thành phố cũng xin ngành sư phạm, chứ cô thì chịu.

Hồi ở quê cô chọn giáo viên vì những trình độ cao hơn, nghiệp cấp ba, thậm chí đang học đại học dở dang cũng thanh niên xung phong, đủ thành phần. Ở những vùng mà thanh niên xung phong mù chữ nhiều thì nghiệp cấp hai mới cửa giáo viên trường làng.

"Vài hôm nữa ca đêm, luân phiên với khác." Vệ Đại Sơn thông báo.

"Được ."

Chập tối, vợ chồng Á Nam sang nhà ngoại để khiêng cái giường tầng về. Tuyết Tình ở trường về ăn cơm nên nhà.

Anh Ba giúp em rể tháo rời cái giường, mấy tấm ván cũng xếp gọn để vợ chồng Á Nam mang . Cái giường là do ông nội khi còn sống tự tay đóng cùng bố cô, lắp ráp chỉnh.

"Giường ngày xưa em , giờ để cho con trai em tiếp." Á Nam .

"Cho con trai á?" Chị dâu Ba thắc mắc.

"Vâng, nhà em hai trai một gái, đương nhiên là để hai đứa con trai ." Á Nam giải thích, "Nếu là hai đứa con gái thì để con gái . Hai thằng con trai một phòng, con gái một phòng. Con gái lớn lên lấy chồng là dọn ngoài, nên lúc ở nhà cứ để nó thoải mái một tí."

Hồi Á Nam lấy chồng, cuộc sống ở nhà ngoại cũng khá . Tuy cô giường tầng với Tuyết Tình nhưng ít hai chị em ở trong phòng riêng, còn Ba ngày đó ngủ ngoài phòng khách.

"Quả dưa hấu bổ mà ăn nhé." Á Nam dặn, "Lúc mua em bảo khía một miếng nhỏ xem đỏ . Trời nóng thế dưa hấu dễ chua lắm."

Không tủ lạnh thì để dưa ở chỗ thoáng mát hoặc thả xuống giếng cho mát. Nhà tủ lạnh nên bảo quản đồ ăn thức uống khổ cực vô cùng.

"Mẹ , nhà cũng nên sắm cái tủ lạnh , nó thì đồ ăn thừa cứ tống là xong, tiện bao." Á Nam gợi ý, "Trứng gà trứng vịt để trong đó cũng chẳng lo hỏng."

"Tiền mà mua." Bà Tô thở dài.

"Chẳng tiểu sắp đính hôn ? Nhà trai đưa tiền lễ ?"

"Chưa đưa." Bà Tô đáp, "Mà kể cả đưa thì đó cũng là tiền của tiểu . Hồi con lấy chồng, bố cũng lấy tiền lễ của con , phần lớn là để con mang về nhà chồng, còn lo tiệc cưới với mua hồi môn cho con là cũng hết."

Bà Tô tham tiền lễ của con gái. Dù cuốn sổ của Tuyết Tình tiền lớn nhưng bà tuyệt nhiên mảy may ý định đụng . Bà thậm chí còn lo nhỡ Tuyết Tình và Ngạn Tĩnh thành đôi thì nhà họ Ninh đòi tiền thì khốn. Bây giờ bảo đòi, nhưng tương lai ai mà điều gì.

Loading...