[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 41
Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:50:00
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phải, trong mắt bà cô Cả, con gái học đại học chẳng qua cũng chỉ để kiếm cái tấm chồng cho hồn, chứ thì học hành gì cho phí công. Con trai học đại học mới là để sự nghiệp, còn con gái cưới xong thì chắc gì .
Đám con cháu nhà bà cô Cả chẳng tích sự gì, học hành lẹt đẹt, chữ nghĩa chẳng đầy lá mít. Trong đó, một đứa cháu trai tốn bộn tiền mới chen chân lớp mười, còn đứa cháu gái thì đang học cấp hai, đỗ nổi trung học .
Thế nên, thiên hạ đồn thổi chuyện Tuyết Tình, bà cô Cả lăm lăm ý định bắt Tuyết Tình sang kèm cặp cho đám nhỏ nhà . Bà chẳng thèm hỏi ý kiến Tuyết Tình, vì bà đinh ninh rằng chỉ cần bố nó gật đầu là nó theo, ý kiến của con trẻ thì bõ bèn gì.
"Nó rảnh chị ạ." Mí mắt bà Tô giật liên hồi, quả nhiên bà chị chồng cứ việc mới chịu vác mặt đến.
"Rảnh hẹn hò mà rảnh giúp đỡ họ hàng ?" Bà cô Cả vặc , "Nói sợ thiên hạ cho thối mũi ? Thế , để mấy đứa nhỏ sang đây ở ít ngày, cứ tạm cái giường tầng ở phòng khách . Chẳng vợ chồng cái Á Mai dọn ? Tuyết Tình thì ở trường, đằng nào chỗ đó cũng bỏ , thì cứ để..."
"Không !" Bà Tô dứt khoát từ chối, "Bọn trẻ sang chơi một hai ngày thì còn , chứ bảo Tuyết Tình kèm học thì xong. Cái giường tầng đó chúng cũng định dọn cho rộng chỗ, nhà thì bé tí, khách khứa đến chẳng chỗ mà . Dẹp nó cho thoáng cái phòng khách."
"Dẹp ? Dẹp thì cái Tuyết Tình về nhà ngủ ở ?" Bà cô Cả cau mày.
"Nó ngủ chung phòng với bà nội." Bà Tô đáp, "Giờ nó ở trường suốt, mấy khi về . Chẳng chính chị cũng bảo nó đối tượng đó ? Đợi đến tuổi là chúng nó đăng ký kết hôn, ngủ ở đây nữa mà lo. Con gái lớn , lăn lóc ở phòng khách trông cũng chẳng ."
"Thím vì cho Tuyết Tình dạy cháu mà cố tình thế đấy chứ?" Bà cô Cả dừng bước. Phí công bà mang theo hai quả táo trong túi, bà còn buồn bỏ .
Bà cô Cả vốn tính toán, nếu nhà họ Tô đồng ý giúp, bà mới đưa táo , còn thì bà xách về. Bà nhỏ mọn tiếng, lúc nào cũng đề phòng bà nội Tô ( kế) sẽ xúi giục ông Tô đối xử tệ với . Bà nội Tô thừa, nhưng bà cũng chẳng buồn chấp nhặt.
Ông nội mất , bà nội Tô cũng chẳng dây dưa nhiều với bà cô Cả. Phận kế, bà chẳng mong gì hạng con chồng như thế hiếu thuận với . Hồi ông nội còn sống bà chẳng coi bà gì, giờ ông mất thì trông mong nỗi gì.
"Không thế." Bà Tô , "Tuyết Tình giờ là thiếu nữ , ngủ ở phòng khách bất tiện lắm. Nó ở ký túc xá tuy chật một tí nhưng là con gái với . Chuyện kèm học thì chị chịu khó tìm khác, tìm mấy ông thầy giáo . Người dạy bao nhiêu năm, trình độ hơn đứt cái Tuyết Tình chứ."
Bà Tô thầm hừ lạnh trong lòng, liếc cái túi vải của bà chị chồng là bà ngay quà cáp chẳng bõ bèn gì. Cái hạng chỉ ăn của chứ ăn của .
"Thuê thầy chẳng tốn tiền ?" Bà cô Cả lầm bầm, "Cái lũ giờ cứ hễ mở mắt là tiền. Từ ngày khôi phục thi cử, đứa nào đứa nấy cứ gọi là vểnh râu lên trời. Hồi chúng nó..."
"Thầy cô giáo thì vẫn kính trọng chứ chị." Bà Tô ngắt lời, "Người cũng ăn mặc, đời nào công cho ai. Không họ hàng thích thì ai giúp , chị bảo đúng ?"
"..." Bà cô Cả nghi ngờ bà Tô đang mỉa mai , "Thì thím cứ bảo con gái út thím rảnh là chứ gì."
Bà cô Cả hậm hực, đích hạ đến tận đây mà bà Tô còn giọng .
"Con gái học đại học là để kiếm mối ." Bà cô Cả bồi thêm một câu, "Tuyết Tình cũng nên đường mà dìu dắt mấy đứa cháu họ của nó chứ."
" 'Một giọt m.á.u đào hơn ao nước lã', nhưng đây là họ hàng b.ắ.n đại bác chẳng tới, giúp cái nỗi gì?" Tô Á Nam từ xa tới, chen .
Á Nam gửi con bên nhà chồng mới tạt qua nhà ngoại xem tình hình. Lúc nãy cô loáng thoáng chuyện đối tượng của Tuyết Tình tới chơi, cô chẳng trách bố báo cho vì cô hiểu phận con gái lấy chồng nên can thiệp quá sâu.
"Cô Cả , chẳng ngày xưa cô vẫn rêu rao bố cháu với cô cùng một sinh ? Hồi ông nội còn sống, cô chẳng suốt ngày bảo bà nội cháu với bố cháu sẽ đối xử tệ với cô đó ?" Á Nam mỉa mai, "Lúc lợi lộc thì phân chia rạch ròi, giờ thấy lợi thì vơ là thế nào?"
Á Nam nhạt, cái vẻ ích kỷ của bà cô Cả là cô thấy chướng tai gai mắt.
"Cô cái kiểu gì thế... Có đứa cháu nào chuyện với bậc bề như cô ?" Bà cô Cả sừng sộ.
"Có cháu đây chứ ai!" Á Nam đốp chát ngay, "Cô Cả định nhà cháu chơi ạ? Chị cả cháu mới về, đang thuê nhà ở, túng thiếu lắm, cô lòng thì cho chị vay ít tiền tiêu tạm?"
" tiền." Bà cô Cả dứt khoát.
"Đấy, chúng cháu hỏi vay tiền thì cô bảo . Thế mà cô bắt Tuyết Tình dạy học cho cháu cô thì nó thời gian ?" Á Nam đảo mắt, "Cô Cả tính toán hai mặt rõ quá đấy. Cái bàn tính của cô nó gẩy kêu to đến mức văng cả mặt cháu đây ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-41.html.]
"Cô..."
"Làm bề thì dáng bề ." Á Nam bồi thêm, "Đừng lúc nào cũng lấy cái danh nghĩa ép uổng con cháu. Đến bà nội cháu còn chẳng ép cháu, cô thế là quá đáng lắm ."
Á Nam thẳng tuột cho rảnh nợ, cô sợ cái thói giả ngây giả ngô của bà cô Cả lắm.
" là con hư tại !" Bà cô Cả tức tối bỏ thẳng.
Bà chẳng thèm nhà họ Tô nữa vì bà chắc bà nội Tô cũng chẳng đời nào đồng ý. Thiên hạ cứ khen bà nội Tô kế , nhưng bà cô Cả chẳng bao giờ công nhận. Bà luôn thấy thiệt thòi, cho rằng bố đẻ chỉ lo cho đứa con trai của bà vợ kế. Bà vẫn nhớ như in hồi nhỏ ông nội cho ông Tô đồ ăn mà cho bà. Bà chẳng chịu nhớ rằng lúc đó bà lớn, còn ông Tô thì bé xíu, và ông nội cũng chẳng thiếu cho bà ăn riêng. Bà cô Cả chỉ thấy cái khác mà chẳng bao giờ thấy cái nhận .
"Cô Cả thong thả nhé, coi chừng vấp đá ngã ngửa đấy!" Á Nam gọi với theo.
Bà cô Cả thấy câu đó suýt thì trượt chân thật, may mà bám kịp, nhưng sắc mặt thì tím tái hết cả .
"Con bố đối tượng cái Tuyết Tình sang chơi nên mới tạt qua ?" Bà Tô hỏi.
"Vâng." Á Nam thừa nhận, "Nghe loáng thoáng nên con qua xem . Đằng nào con cũng , chẳng xin nghỉ. Chuyện trọng đại thế kể cả cũng xin nghỉ mà về chứ . Thế tình hình ạ?"
"Thì cũng tạm ." Bà Tô đáp, "Hai nhà định tầm tháng Mười dương thì đính hôn, giờ cứ để chúng nó tìm hiểu thêm ."
"Đợi đến tháng Mười á?" Á Nam ngạc nhiên, "Muộn thế cơ ạ?"
"Không muộn , em con đủ tuổi đăng ký kết hôn . Có đính hôn sớm thì cũng vẫn đợi thôi." Bà Tô giải thích, "Cứ để thời gian chúng nó xem hợp , hợp thì tiếp tục, hợp thì thôi."
"Mẹ... sợ chúng nó chia tay ạ?"
"Hai nhà chênh lệch quá, cha lo cho ." Bà Tô thở dài. Dù nhà trai đến mấy, bố vẫn cứ lo con gái chịu thiệt, sợ nó phỉnh phờ, "Thôi, nhà con."
"Vâng ạ. Trời nắng nóng thế , ngoài một tí mà mồ hôi vã như tắm."
Vào đến nhà, Á Nam cái giường tầng ở phòng khách.
"Mẹ định dẹp cái giường ." Bà Tô , "Bỏ cho rộng, Tuyết Tình về thì ngủ với bà nội. Để đây chỉ tổ chỗ cho dòm ngó định gửi con gửi cháu sang ở nhờ."
"Thế thì cho con !" Á Nam nhanh nhảu, "Nhà con ba đứa nhỏ, chúng nó lớn dần nên phòng ốc chật chội quá. Mẹ chồng con giờ ở riêng chứ nếu bà ở đấy nữa thì chỗ mà chen chân."
Nhà Á Nam cũng thuộc dạng khá, ba phòng ngủ hai phòng khách hẳn hoi, cả bếp và phòng ăn riêng. Trước đây chồng cô ở cùng một thời gian, nhưng giờ ba đứa trẻ lớn nên phòng thiếu trầm trọng. Đứa nhỏ nhất vẫn ngủ với bố , đứa lớn ở phòng riêng, còn đứa giữa thì lúc ở bên nhà bà nội, lúc về ngủ chung với bố .
"Được, lúc nào rảnh bảo thằng Quốc Hoa sang mà tháo mang về." Bà Tô đồng ý.
"Không lấy tiền con chứ ?" Á Nam hì hì.
"Cô gì lạ thế? Mẹ thèm lấy tiền của cô chắc?"
"Hi hi, là nhất! Đợi nhà con về con bảo qua khiêng về luôn."
"Nó tăng ca ?"
"Vâng, bảo tranh thủ thêm kiếm đồng đồng . Hai đứa con trai đấy ạ, còn lo vợ con cho chúng nó nữa. Thời buổi chẳng còn phân nhà nữa . Bát cơm nhà nước giờ cũng ít , chẳng còn mấy 'bát cơm sắt' nữa . Sau con cái tư nhân chắc tự mua nhà thôi, nên cày cuốc dần cho con chứ."
Á Nam dám tiêu xài hoang phí. Tuy cô thích diện nhưng việc nhà cửa con cái chiếm hết thời gian, mỹ phẩm mua về dùng cả năm chẳng hết. Cô đưa mắt quanh nhà họ Tô một lượt như đang tìm kiếm thứ gì đó.