Tiểu Đào vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Bác chẳng là của Hoài Tuyết ? Tại thể gặp cô ?"
Bà Nguyễn nghẹn lời: "Giữa và Hoài Tuyết nhiều hiểu lầm. ... gặp nó nhưng ngăn cản cho ." Nói đến đây, mặt bà đỏ bừng vì giận dữ: "Chính là đàn ông mà Hoài Tuyết lấy, giam lỏng ở đây, cho ngoài!"
Tiểu Đào bà đang về ai. Đó là Tạ Trọng Diên, ông chủ lớn của tập đoàn họ Tạ. Trước đây vốn kín tiếng và bí ẩn, mãi đến khi Giang Hoài Tuyết công bố tin kết hôn, mới dư luận "đào" lên.
Tiểu Đào lộ vẻ đồng cảm, hỏi bà: "Sao xảy chuyện như , bác ngược đãi ?"
Bà Nguyễn ấp úng: "Không ngược đãi... nhưng, nhưng họ cho ngoài. Đám vệ sĩ canh chừng , cho gặp Hoài Tuyết!"
Tiểu Đào mỉm , cô : "Hóa là , để cháu nghĩ cách xem ."
Bà Nguyễn cô với ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Tiểu Đào bộ cổng chính, nhắc nhở đám vệ sĩ: "Người ở trong vườn đang lóc om sòm, tìm qua đường cầu cứu đấy, các trông chừng cho kỹ ."
Vệ sĩ ngẩn , lập tức đáp: "Vâng, cảm ơn cô nhắc nhở."
Tiểu Đào vẫy vẫy tay xa dần. Đùa gì chứ, đàn bà năng mập mờ, qua thấy hạng lành gì. Giúp bà ? Vạn nhất gây rắc rối cho Giang Hoài Tuyết thì ?
Đối với Tiểu Đào, đây chỉ là một chuyện nhỏ đáng bận tâm, cô lưng là quên ngay, hai ngày chuẩn rời khỏi thành phố . Không ngờ khi , cô nhận điện thoại từ Giang Hoài Tuyết.
"... Nghe vệ sĩ mô tả là ngay là em." Giang Hoài Tuyết ôn tồn , "Em rời Đế Kinh cũng mấy năm , thế, ý định ?"
Tiểu Đào ngậm một điếu t.h.u.ố.c nhưng châm lửa: " vướng bận gì, cũng thôi, về Đế Kinh gì?"
Giang Hoài Tuyết trầm ngâm: "Thiên Sơn một quỹ bảo vệ trẻ em gái, năm nay dự định lập thêm một phân hội Tu chân để xử lý các vụ việc liên quan đến giới tu hành, em về giúp một tay ?"
Tiểu Đào suy nghĩ một chút, cảm thấy cứ như bèo dạt mây trôi mãi cũng , nên đồng ý. Sau đó, sự giúp đỡ của Giang Hoài Tuyết, cô bắt đầu tu tập công pháp và chính thức trở thành một tu chân.
Năm thứ ba khi trở Đế Kinh, cô quen Liêu Phổ. Cô và Liêu Phổ yêu cùng năm đó, năm kết hôn. Sau khi cưới, cô rời khỏi Thiên Sơn để cùng chồng sáng lập Tập đoàn Bình Phổ. Tập đoàn chủ yếu sản xuất pháp khí cho giới tu chân bình dân, trong đó một bằng sáng chế kỹ thuật bắt nguồn từ Tập đoàn Thiên Sơn — Thiên Sơn ưu tiên chọn Bình Phổ, dĩ nhiên là vì Tiểu Đào vốn là từ Thiên Sơn bước .
Cái năm cô mới quen Liêu Phổ, dự án bất động sản bắt đầu mở bán. Lúc đó cô với Giang Hoài Tuyết nên qua nhà ăn cơm.
Giang Hoài Tuyết bảo: "Em giờ vẫn còn ở nhà thuê ? Thiên Sơn trả lương cho em đủ nhiều ? Sao em mua một căn?"
Tiểu Đào ở mặt cô luôn thật thà, nhỏ giọng: "Thuê nhà ở cũng mà."
Giang Hoài Tuyết nhíu mày: "Nhà của với nhà của khác mà giống ? Em thiếu tiền ? Không đủ thì lấy chỗ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trung-sinh-dai-lao-huyen-hoc-xuyen-thanh-that-thien-kim-gia-tri-con-nguoi-hang-ty/chuong-281.html.]
Tiểu Đào vội : "Đủ đủ đủ, mai em xem ngay."
Giang Hoài Tuyết vẫn yên tâm, vỗ vỗ Tạ Trọng Diên đang bên cạnh nhặt xương cá cho : "Khu đó của nhà họ Tạ ? Mai tìm đưa Tiểu Đào xem, cho một cái giá nội bộ nhé."
Tạ Trọng Diên lập tức đồng ý, đẩy đĩa cá sạch xương đến mặt cô, tranh thủ hôn trộm má Giang Hoài Tuyết một cái. Tiểu Đào giả vờ cúi đầu ăn cơm, coi như thấy gì.
Và thế là ngày hôm , cô mua căn nhà với giá thấp hơn nhiều so với thị trường. Vì nơi khá gần Bích Đào Uyển nên cô ở đây suốt một thời gian dài khi cưới, mãi đến khi lấy Liêu Phổ mới dọn . Cô từng nghĩ căn nhà chẳng còn dùng đến nữa, ngờ ngày dọn ngược trở về.
Tiểu Đào rít sâu một t.h.u.ố.c. Cô phòng chậm rãi thu dọn đồ đạc cá nhân, buổi trưa gọi đồ ăn ngoài, buổi chiều tiếp tục dọn dẹp, tối đó lên giường ngủ sớm.
Ngày hôm khi chuông cửa vang lên, cô đang chăm sóc mấy chậu cây mới mua về. Cô đặt bình tưới xuống mở cửa, thấy một khuôn mặt ngoài dự đoán.
"Quả nhiên là ."
Liêu Phổ tay ôm một bó hoa bách hợp lớn, cô khẩn khoản: "Bình Bình, chúng trong chuyện ?"
Tiểu Đào lạnh một tiếng: "Không , chuyện gì cứ đây mà , thích thì quỳ xuống cũng ."
Chương 203: Ngoại truyện — Nhật ký ly hôn của Tiểu Đào (3)
Vẻ mặt Liêu Phổ đờ , khàn giọng: "Em sẵn lòng tin tưởng đến thế ?"
Tiểu Đào chằm chằm : "Tin cái gì?"
Liêu Phổ: "Đó chỉ là một tai nạn, vốn dĩ là vui chơi qua đường thôi, thực sự yêu chỉ em, Bình Bình..."
"Tai nạn?" Tiểu Đào đón lấy bó bách hợp trắng muốt, ngón tay khẽ lướt qua cánh hoa, "Ý là chỉ đúng một thôi ?"
Trong đáy mắt Liêu Phổ lướt qua một tia do dự cực nhanh. Anh dĩ nhiên chỉ một , nhưng Tiểu Đào nắm bao nhiêu. Đàn ông khi ngoại tình luôn mang tâm lý cầu may, hết là mong vợ phát hiện, nếu phát hiện thì mong vợ chỉ thấy đúng một đó mà thôi. Anh chắc Tiểu Đào đến nên nhất thời dám khẳng định.
Tiểu Đào thấy thì lớn. Cô ném bó hoa xuống đất, dùng chân giẫm lên nghiền nát cỏ hoa.
Vừa chậm rãi dùng giày di nát những bông hoa, cô nhẹ giọng : "Anh tin cái gì? Tin rằng lên giường với nó nhưng chẳng gì? Hay là nhưng để 'con cháu' bên trong? Hay là cái gì cũng , nhưng tuyệt đối để chúng sinh con đẻ cái?"
"Liêu Phổ, màu thì sẽ sét đ.á.n.h ?"
Tiểu Đào nhạt, đá bó bách hợp nát bét về phía chân Liêu Phổ: "Cầm lấy đống hoa thối của cút , thấy là thấy buồn nôn."
Đã nhiều năm Liêu Phổ ai nh.ụ.c m.ạ trực diện như thế, trong chốc lát m.á.u nóng dồn lên não, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.