Giang Hoài Tuyết cảm thấy buồn , và cô thật sự thành tiếng.
Cô sang Nguyễn mẫu đang cúi đầu im lặng và Nguyễn phụ với sắc mặt khó coi: "Sao nào? Hai gọi đến đây là vẫn giấu giếm Nguyễn Như Mạn ?"
Nguyễn phụ và Nguyễn mẫu đáp lời.
Nguyễn Như Mạn trầm mặt hai họ: "Cô thế là ý gì? Không hôm nay đến để xác định di chúc ? Tại gọi cô đến?"
Nói xong cô cũng phản ứng kịp: "Hóa nãy giờ bảo đợi chút, chính là đợi cô ?"
Giang Hoài Tuyết nhướng mày: "Xác định di chúc? Di chúc của ai?"
Rõ ràng lớn tuổi nhất mặt ở đây là Nguyễn lão phu nhân, ai lập di chúc là chuyện đều tự hiểu trong lòng. Giang Hoài Tuyết tỏ như thật sự thắc mắc: "Là Nguyễn lão phu nhân? Hay là Nguyễn ?"
Vượt ngoài dự đoán, những lời đại nghịch bất đạo hề Nguyễn phụ và Nguyễn mẫu nổi giận.
Nguyễn mẫu khẽ động đậy đầu, dường như gì đó nhưng thôi. Còn Nguyễn phụ thì nhướn mày, trông như sắp phát hỏa nhưng cố sống c.h.ế.t nhịn xuống.
"Hoài Tuyết, con thể năng hẳn hoi ?"
Giang Hoài Tuyết im lặng một thoáng, cô Nguyễn phụ, chậm rãi : "Thứ ông là năng hẳn hoi? Hay là vô điều kiện phục tùng?"
Nguyễn phụ cau mày: "Có gì khác ?"
Giang Hoài Tuyết lạnh: "Đối với ông thì quả thực gì khác ."
Lời của cô mang đầy vẻ châm chọc. Nguyễn mẫu nhịn lên tiếng: "Hoài Tuyết, con oán trách bọn , nhưng con cũng thông cảm cho bọn chứ."
"Bọn chỉ một đứa con (nuôi), cần đứa trẻ chút tiền đồ để gia đình phát triển hơn. Mạn Mạn về mặt đều mạnh hơn con, bọn cũng là bất đắc dĩ thôi."
"Thật bọn cũng từng nghĩ sẽ đối xử với con, nhưng dù Mạn Mạn cũng ở Nguyễn gia bấy nhiêu năm, lúc đó con bé bao nhiêu mối quan hệ cố định, hôn ước như thế. Lúc đó bọn gặp con, con là thế nào, sợ con hòa nhập với nơi , để con lấy chồng sớm cũng là vì cho con thôi."
Nói đoạn, Nguyễn mẫu còn tỏ vẻ ấm ức: "Ngược là con, khi về Nguyễn gia con cũng gì cho nhà cả. Bọn dù cũng lo toan đại sự cả đời cho con, tìm chỗ dựa bảo đảm cho con. Tuy bọn đối xử tệ với Mạn Mạn, nhưng đối với con cũng là ."
Giang Hoài Tuyết kịp lên tiếng, Nguyễn Như Mạn nhảy dựng lên. Cô vớ lấy một cái bát ném choảng xuống đất: "Phi! Đối xử với ? Hai mà cũng thốt những lời đó ?"
Nguyễn Như Mạn lớn tiếng lạnh: "Chẳng qua hai thấy bỏ bao nhiêu tâm tư và tiền bạc suốt bấy nhiêu năm, thấy khi lớn lên là lúc giá trị lợi dụng nhất nên mới nỡ từ bỏ mà thôi."
"Lúc phú quý là con gái ngoan của hai , lúc gia đình vấn đề thì liền trở thành công cụ thể tùy ý lợi dụng, ?"
Nguyễn mẫu nhíu mày: "Sao con thế, đây bọn cũng từng thực sự bắt con hy sinh điều gì cho Nguyễn gia cả."
Nguyễn Như Mạn định cãi tiếp, Giang Hoài Tuyết đưa lòng bàn tay xuống hiệu ép .
"Dừng , đến đây để mấy lôi mấy chuyện vặt vãnh trong nhà ."
Giang Hoài Tuyết thẳng Nguyễn phụ Nguyễn mẫu, đ.â.m trúng tim đen: "Vậy nên hai cảm thấy nợ hai , hôm nay gọi đến là gì đó cho Nguyễn gia?"
Nguyễn phụ Nguyễn mẫu lộ vẻ mặt tự nhiên: "Cũng hẳn là bắt con gì..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trung-sinh-dai-lao-huyen-hoc-xuyen-thanh-that-thien-kim-gia-tri-con-nguoi-hang-ty/chuong-252.html.]
Giang Hoài Tuyết: "Ồ?"
Nguyễn mẫu : "Mẹ con và Tạ gia vẫn mãi xác định quan hệ..."
Giang Hoài Tuyết: "Thì ?"
Nguyễn mẫu: "Thế nên bọn sắp xếp cho con một cuộc hôn nhân khác..."
Nguyễn Như Mạn sững sờ trong giây lát, lập tức lớn: "Tốt! Tốt! là giỏi thật đấy!"
Sự uất nghẹn trong lòng cô quét sạch, cô vỗ tay sảng khoái : "Công bằng ! Mọi đều là công cụ của cặp vợ chồng hám lợi cả, chẳng ai cao quý hơn ai!"
Cô ngẫm nghĩ những lời Nguyễn mẫu lúc , nhịn mãi: "Xem là đại gia tộc tiền quyền nào ? Mới khiến hai dứt khoát bán con gái như thế."
Giang Hoài Tuyết liếc cô một cái. Nguyễn Như Mạn như thì khựng , đầu óc chợt lạnh , cô phắt sang Nguyễn phụ Nguyễn mẫu: "Đã là gả cô , tìm gì?"
Đáy mắt Nguyễn mẫu xẹt qua một tia chột , bà ân cần nắm lấy tay cô : "Mạn Mạn, cũng một việc cần con ..."
Nguyễn Như Mạn lập tức hất tay bà : "Bà đừng hòng! Bất kể hai sắp xếp cái gì, tuyệt đối sẽ theo!"
Nguyễn mẫu bảo: "Cũng chuyện gì lớn..."
Nguyễn Như Mạn giận dữ: "Cho nên hai gì mà lập di chúc bắt về, căn bản đều là l.ừ.a đ.ả.o! Hai âm mưu!"
Nguyễn phụ vui : "Âm mưu gì mà âm mưu, năng khó thế. Bọn nuôi ngươi hai mươi năm, của ngươi chút m.á.u thì ?"
Hai mắt Nguyễn Như Mạn đỏ ngầu. Lại là câu , là câu ! "Nuôi ngươi hai mươi năm"! Nếu thể chọn, ai thèm để loại cha nuôi chứ?!
Nguyễn Như Mạn đẩy ghế định gào thét, nhưng bỗng nhiên sững .
"Ông... cái gì?"
Nguyễn Như Mạn đảo mắt Nguyễn phụ Nguyễn mẫu, thể hiểu nổi ý nghĩa của câu đó. Cô suýt chút nữa tưởng nhầm.
"Cái gì gọi là chút m.á.u của ngươi?"
"Muốn m.á.u của ai?" Nguyễn Như Mạn kinh hãi nghi ngờ: "?"
Nguyễn mẫu hất tay cũng để ý: "Chỉ rút một chút thôi, Mạn Mạn, con yên tâm, bọn sẽ thật sự hại con ."
Bà cố gắng tỏ vẻ mặt dịu dàng, giống như giống như đây, dỗ dành Nguyễn Như Mạn cam tâm tình nguyện theo sự sắp xếp của cha . Nguyễn Như Mạn chẳng thấy chút ấm áp nào, chỉ thấy kinh hãi.
Dù cô ngu ngốc, nhưng đối phương rút m.á.u , cô lập tức lùi một bước, định với lấy túi xách của . Nguyễn mẫu kéo c.h.ặ.t cánh tay cô : "Con !"
Nguyễn Như Mạn dùng lực giãy giụa: "Buông ! Bà buông ! Bà còn thế báo cảnh sát đấy!"
Nguyễn mẫu giữ c.h.ặ.t lấy cô : "Con báo cảnh sát cũng vô ích thôi, Mạn Mạn, con hãy vì cha mà suy nghĩ thêm một nữa , Mạn Mạn, Mạn Mạn..."
Nguyễn Như Mạn cũng cuống lên, đầu tóc rũ rượi, cúi đầu định c.ắ.n tay bà . Nguyễn mẫu đau đớn buông tay, Nguyễn Như Mạn chộp lấy túi định chạy, nhưng Nguyễn mẫu vội vàng túm lấy tóc cô .