[Xuyên Không - Trùng Sinh] Đại Lão Huyền Học Xuyên Thành Thật Thiên Kim, Giá Trị Con Người Hàng Tỷ - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-01-03 08:42:19
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cỗ quan quách vang lên một tiếng "rầm" nổ tung, thạch thất rung chuyển dữ dội.

Tạ Trọng Diên kinh hãi ngẩng đầu, thấy một con quạ khổng lồ bay từ trong quan tài, mang theo một luồng sương mù lao thẳng về phía . Ngay đó, mắt tối sầm , mất tri giác và ngất .

...

"Tỉnh dậy , Trọng Diên? Trọng Diên?" Một giọng nữ quen thuộc vang lên phía .

Tạ Trọng Diên nhất thời phân biệt là mơ, là thực. Anh khó khăn mở mắt, trong tầm mờ ảo hiện gương mặt của Giang Hoài Tuyết, giọng khản đặc: "Hoài... Hoài Tuyết..."

Anh đưa tay , cố gắng chạm mặt để xác nhận thật giả. Giang Hoài Tuyết nắm lấy tay : "Là đây."

Ngón tay cô lành lạnh và ẩm, đặt cổ tay Tạ Trọng Diên khiến đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút. Anh xác nhận một nữa: "Hoài Tuyết?"

Giang Hoài Tuyết kiên nhẫn lặp : "Là ."

Đầu Tạ Trọng Diên vẫn còn đau âm ỉ. Giang Hoài Tuyết đỡ dậy, quên hỏi câu quan trọng nhất: "Vừa em ? Đang chuyện tự nhiên biến mất? Em gặp chuyện gì ?"

Giang Hoài Tuyết do dự vài giây: "Câu chẳng lẽ nên hỏi ?"

Tạ Trọng Diên ngơ ngác: "Cái gì cơ?"

Giang Hoài Tuyết im lặng một lúc, xoáy : " bảo cỗ quan tài trong góc, đầu thì biến mất , tìm mãi mà thấy ."

Tạ Trọng Diên như dội một gáo nước lạnh, lập tức tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cả hai đều đang bệt đất, cách gần. Gần đến mức Tạ Trọng Diên thể rõ từng sợi lông mi của cô, cũng như ánh mắt và biểu cảm khi cô chuyện. Dù bình thường cô đùa giỡn, nhưng rõ ràng lúc cô đang nghiêm túc.

Tạ Trọng Diên trầm mặc một lát: "Sau khi em bảo cỗ quan tài trong góc, ..." Anh hồi tưởng , cố gắng khẳng định: "Khoảng hai bước, gọi tên em nhưng em thưa, thì thấy em còn ở chỗ cũ nữa."

Giang Hoài Tuyết khi cô dứt lời thì Tạ Trọng Diên biến mất. Tạ Trọng Diên khi cô dứt lời thì cô mới là biến mất. Trong cùng một thạch thất, cách đầy một mét, cả hai đều cho rằng đối phương mất tích.

Tạ Trọng Diên tiếp: " còn thấy thứ gì đó đập trong quan tài ở góc phòng, đó nắp quan tài tự mở , một con quạ bay ngoài và ngất ."

Giang Hoài Tuyết hỏi: "Quạ ? Trông nó thế nào?"

Tạ Trọng Diên: " rõ lắm, thoạt khác gì quạ thường, ngoại trừ kích thước lớn hơn một chút."

Giang Hoài Tuyết chau mày: "Mộ thất quái lạ, thứ thấy lẽ là ảo giác, hoặc những gì thấy mới là ảo giác." Cô khựng một chút, bổ sung: "Tất nhiên cũng khả năng cả hai chúng đều đang thấy ảo giác."

Nói xong câu , trong đầu cô lóe lên một suy nghĩ. Lần , khi thấy Giản Tố giật tỉnh dậy từ cơn ác mộng mà phân biệt thực ảo, cô cũng từng cảm giác tương tự. Lần đó suy nghĩ trôi qua quá nhanh, nhưng lờ mờ nắm "đuôi" của nó. Rốt cuộc cô thấy nó ở , lúc nào...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trung-sinh-dai-lao-huyen-hoc-xuyen-thanh-that-thien-kim-gia-tri-con-nguoi-hang-ty/chuong-178.html.]

Sắc mặt Tạ Trọng Diên nghiêm trọng, tự lẩm bẩm: "Ảo giác ..."

Vậy thế nào họ cái gì là thật, cái gì là giả? Làm phân biệt khoảnh khắc nào là ảo ảnh, khoảnh khắc nào là hiện thực? Thậm chí, một cách nghiêm trọng hơn, Giang Hoài Tuyết và Tạ Trọng Diên lúc , liệu là thật ?

Tạ Trọng Diên ngước mắt lên, vặn chạm ánh của Giang Hoài Tuyết. Cả hai lập tức hiểu đối phương cũng đang cùng suy nghĩ với .

Giang Hoài Tuyết tỏ khá thoải mái, cô bất đắc dĩ rũ tay áo: "Cái mùi tanh ngòm mà con trăn xanh ám lên chắc là giả nhỉ?"

Tạ Trọng Diên khổ: " chứng minh thế nào rằng là giả."

Giang Hoài Tuyết mỉm : "Anh cách mà."

"Hửm?"

"Luồng t.ử khí giả ." Giang Hoài Tuyết đưa tay vẽ một vòng quanh , "Người khác thấy, nhưng thấy ."

Tạ Trọng Diên ngờ đến chuyện , mới nhận độ nhận diện của khá cao, đặc biệt là đối với Giang Hoài Tuyết. Anh khỏi nghĩ về quá trình quen giữa hai . Anh hãm hại, cô cứu ; thiên bẩm đoản mệnh, cô tìm cách. Anh vốn đối xử với cô như nhà, nhưng sống chung một mái nhà, cô đến mức khiến thể chú ý, thể rung động...

Như ma xui quỷ khiến, Tạ Trọng Diên thốt lên: "Thật còn một cách chứng minh nữa."

Giang Hoài Tuyết tò mò: "Cách gì?"

Tạ Trọng Diên : " một bí mật, ngoài bản , ai cả."

"Bí mật gì?"

"..."

Tạ Trọng Diên đột ngột dừng , toát mồ hôi lạnh. Chuyện gì thế ? Anh suýt chút nữa thốt câu " thích em". Tại bốc đồng như ? Trong cảnh , trong tình cảnh , khi mà rõ Giang Hoài Tuyết tình cảm nam nữ với , suýt nữa tỏ tình.

Thấy đột ngột im bặt, Giang Hoài Tuyết lấy lạ: "Anh cơ? Bí mật khó đến ?"

Sau khi cô hỏi xong, Tạ Trọng Diên cô, nghiêm túc đáp: "Đó là một việc vô cùng quan trọng, nên ở đây."

Giang Hoài Tuyết ngẩn . Không là ảo giác của cô , cô luôn cảm thấy ánh mắt Tạ Trọng Diên phức tạp, dường như vô vàn đợt sóng ngầm cảm xúc nồng đậm thể thành lời. khi cô định thần kỹ , thấy gì bất thường.

Nếu là đây, chắc chắn cô sẽ nghĩ đa nghi. dạo gần đây cô nảy sinh nghi vấn với Tạ Trọng Diên, những manh mối khó để ngó lơ nữa.

Trong chớp mắt, cô một quyết định.

Loading...