Lịch Tuyết mất kiên nhẫn "tặc" lưỡi một tiếng, xuống giường kéo rèm cửa.
"Ơ?"
Bàn tay đang nắm rèm của cô dừng , chằm chằm cô gái đang chậm rãi ngoài ở lầu.
"Đó chẳng là của Chưởng Tinh ?"
Hình như tên là Giản Tố gì đó.
Muộn thế còn ngoài gì, lẽ nào là ăn đêm với đạo diễn và ?
Với vị thế của Lịch Tuyết, cô nhớ tên đối phương là vì từng gặp một ở Chung Lăng Xuân. Lúc đó cô đang chơi đùa vui vẻ cùng Diêm Nam và Tạ Hiên, Diêm Nam gọi thêm góp vui, đối phương chọn trúng, khi ngẩng đầu lên Lịch Tuyết rõ mặt. Vì trông khá xinh xắn nên Lịch Tuyết ấn tượng khá sâu.
Sau đó trong bao phòng xảy sự cố, một đàn bà điên xông tan cuộc vui, cô còn đặc biệt đòi danh sách những nhân viên nữ mặt ngày hôm đó.
Nghĩ đến đây, Lịch Tuyết kìm mà ngẩn .
Chung Lăng Xuân... Bao phòng... Tạ Hiên... Người đàn bà điên...
—— "Tiện nhân! Xem hôm nay tao xé nát mặt mày !" —— "Mày Giang Hoài Tuyết, Giang Hoài Tuyết ?!"
Trong đầu Lịch Tuyết lóe lên một tia sáng.
Ngày hôm đó ở trong bao phòng, đàn bà xông gào thét mất kiểm soát , miệng luôn gọi cái tên ! Cô cứ thắc mắc tại cái tên quen thuộc đến thế!
Giang Hoài Tuyết! Hóa là cô !
Ánh mắt Lịch Tuyết rực sáng, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh. Cô cầm điện thoại loanh quanh trong phòng, suy nghĩ xem nên lợi dụng chuyện như thế nào.
Không , thông tin hiện tại cô quá ít, để nhà báo tung tin thì vẫn đủ kịch tính. Cô tìm điều tra mới .
Người đàn bà điên đó tên là gì nhỉ? Nguyễn gì Mạn nhỉ?
Lịch Tuyết nhíu mày suy nghĩ một chút, dứt khoát tìm đến nhóm thám t.ử tư từng hợp tác đây. Cô yêu cầu đối phương điều tra Tạ Hiên và vị hôn thê/bạn gái của , tên là Nguyễn gì đó, cũng như mối quan hệ giữa Giang Hoài Tuyết và bọn họ.
Cái cô Nguyễn gì đó thể đích bắt gian, chứng tỏ Giang Hoài Tuyết chắc chắn mờ ám gì đó với Tạ Hiên. Đến lúc đó cô sẽ nặc danh tìm phóng viên giải trí để tung tin, lấy danh nghĩa là bạn của đàng gái, Giang Hoài Tuyết phá hoại tình cảm của khác, thêm thắt vài tấm ảnh mập mờ, chẳng sẽ dễ dàng khiến cô bại danh liệt .
Lịch Tuyết chìm đắm trong niềm vui sướng của "thu hoạch bất ngờ", sớm quên mất chuyện thấy Giản Tố lúc nãy. Một ngôi nhỏ hạng tám mươi thì gì đáng để bận tâm.
Mặt khác.
Sau khi phó đạo diễn cúp điện thoại của Lịch Tuyết, ông tiếp tục gọi cho mấy khác trong danh sách. Đến lượt Giản Tố, điện thoại đổ chuông vài tiếng nhưng nhấc máy. Phó đạo diễn còn thấy tiếng rè rè như nhiễu điện.
"Lạ thật." Phó đạo diễn tín hiệu điện thoại, "Sóng vẫn khỏe mà, cứ rè rè nhỉ?"
Điện thoại , phó đạo diễn gọi nữa, vẫn ai bắt máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trung-sinh-dai-lao-huyen-hoc-xuyen-thanh-that-thien-kim-gia-tri-con-nguoi-hang-ty/chuong-154.html.]
"Thôi bỏ , chắc là ngủ ."
Dù cũng chẳng nhân vật quan trọng gì, phó đạo diễn bỏ cuộc. Ông báo cáo kết quả cuối cùng với Đậu Tuấn Tiệp: "Bọn họ đều bảo qua , ngủ , chúng ăn luôn thôi."
"Được." Đậu Tuấn Tiệp , "Thế thì bọn họ mất lộc ăn ."
Bọn họ phim ở trong căn cứ điện ảnh Ích Thành, ở đây ít đoàn phim lớn nhỏ đang , thiếu những cảnh đêm. Vì thế trong căn cứ nhiều quán ăn mở cửa 24/24, buổi tối cũng đóng cửa.
Lộ Lê đòi ăn đồ nướng, thế là một nhóm rầm rộ kéo đến một quán nướng khá lớn.
Chương 122: Quỷ đả tường (Ma dẫn lối)
Trong lúc chờ món, Đậu Tuấn Tiệp còn kéo Lộ Lê và Giang Hoài Tuyết bàn luận về kịch bản, nhưng lên món, ông chẳng màng đến hai nữa mà lao thẳng đội quân tranh giành thịt. Có lẽ là do trình độ nướng xiên của đầu bếp quán thực sự cao, cũng lẽ là do việc cả buổi mệt lử. Cả đám ăn uống ngồm ngoàm, cuối cùng ai nấy đều vịn tường, ôm bụng mà .
Lộ Lê cũng ăn quá chén, còn uống ít rượu, đôi mắt mơ màng vì men nấc cụt một tiếng. Ăn xong, của đoàn phim đều về khách sạn nghỉ ngơi. Khách sạn ngay trong căn cứ điện ảnh, bộ mười mấy phút là tới.
Lộ Lê lúc về, đuổi trợ lý của và trợ lý của Giang Hoài Tuyết , kéo Giang Hoài Tuyết sang hướng khác.
"No quá, dạo bên ngoài một chút cho tiêu cơm."
Giang Hoài Tuyết bất lực : "Đêm hôm khuya khoắt dạo cái gì?"
Lộ Lê một cách hiển nhiên: "Người nuôi ch.ó còn dắt ch.ó dạo sáng tối, chị nuôi hồ ly thể dắt hồ ly dạo ?"
Giang Hoài Tuyết: "..."
Về khoản lý lẽ cùn mà vẫn hùng hồn thì ai bằng Lộ Lê. Anh thế , Giang Hoài Tuyết thể bỏ mặc mà về một , đành theo.
Lộ Lê cũng chẳng màng đông tây nam bắc, cứ kéo Giang Hoài Tuyết lung tung, chẳng mấy chốc đến một nơi càng lúc càng hẻo lánh.
Giang Hoài Tuyết quan sát xung quanh, : "Đi từ khu bối cảnh hiện đại sang khu bối cảnh cổ đại, cảm giác như xuyên ."
"Cái gì cơ?" Lộ Lê mơ màng đầu .
Cái đầu hỏng bét, thế mà thấy một con quái vật đang nhe nanh múa vuốt ẩn trong màn đêm. Lộ Lê giật , tỉnh cả nửa phần rượu.
"Cái gì thế?!"
Anh "oác" lên một tiếng ôm chầm lấy Giang Hoài Tuyết: "Có quái vật!"
Giang Hoài Tuyết: "?"
Cô theo tầm mắt của Lộ Lê, chỉ thấy một hòn non bộ đang lặng lẽ sừng sững.
Giang Hoài Tuyết: "..."
cũng trách Lộ Lê mắt quáng gà. Khu vực là bối cảnh cổ phong, buổi tối đèn đường, dựa ánh trăng. Tuy đến mức tối đen như mực thấy gì, nhưng nhiều thứ cũng chỉ hình thù mờ ảo. Đặc biệt là mấy hòn non bộ, ban đêm nhe nanh múa vuốt thì đúng là khá dọa .
Giang Hoài Tuyết gặp trở ngại gì khi đêm, thể thấy rõ mồn một. Còn Lộ Lê thì đang nửa say nửa tỉnh, hoa mắt lầm cũng là chuyện thường tình.