[Xuyên không trọng sinh] Nữ phụ kiều nhuyễn trong văn thập niên sau khi biết trước kịch bản. - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-02-15 02:00:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô để cho Lục Giang Lê một bát to, phần còn đựng phích giữ nhiệt, mang theo đường đỏ cổng khu tập thể tìm bé . Vừa đến gần thấy Nhiễm Tiểu Dung đang hù dọa đứa trẻ.
“Gia Minh, đàn bà ngốc nghếch lừa cháu đấy. Cháu tự nghĩ mà xem, mớ cá tạp với ốc mà đáng giá bằng đường đỏ ? Đừng đợi nữa.”
Nhiếp Gia Minh thất vọng đến phát : “Lừa đảo, đều là l.ừ.a đ.ả.o.”
Nhà vốn một cái cây, bà nội bán mất . Bà nội sẽ mua đường đỏ cho nhưng bà bảo phiếu đường. Hai bộ quần áo đổi cũng đem cho bác cả và họ. Bây giờ lừa nữa. Chỗ đồ đó thì đáng gì, cả buổi sáng là mò thôi, nhưng tại lừa dối chứ? Làm thành thật một chút ?
Ngải Thu Thu đến thật đúng lúc, nếu đứa trẻ Nhiễm Tiểu Dung cho bỏ chạy mất thì cô tìm đến tận công xã.
“Nhiễm Tiểu Dung, cô bậy bạ gì với trẻ con thế hả!”
Cô đưa đường đỏ cho bé: “Sao cháu tin cô mà tin dì chứ? Này, đường đỏ cho cháu đây. Chỗ đồ của cháu đáng giá ba mươi xu, đường đỏ hơn sáu mươi xu, ở đây là nửa cân, khéo luôn nhé.”
Nhiếp Gia Minh vui mừng khôn xiết: “Cháu cảm ơn dì ạ.”
Ngải Thu Thu trả thùng gỗ cho bé, còn cả phích giữ nhiệt nữa. Sau khi mở , bên trong là hơn nửa thùng canh cá đậu phụ. Cô : “Lục Giang Lê nhà dì cái là tặng cho em gái cháu ăn đấy. Em gái bây giờ còn nhỏ ăn , nhưng cháu ăn thì cũng tương đương với em gái ăn, cháu mang về .”
Món canh cá ngửi thôi thấy thơm phức . Nhiếp Gia Minh cảm kích : “Dì ơi, sáng mai tầm giờ cháu mang phích sang trả dì ạ?”
“Dì gấp dùng , một hai ngày tới mang sang cũng .”
Nhiễm Tiểu Dung ngờ Ngải Thu Thu thật sự đưa đường đỏ, cảm thấy cô ngốc hết t.h.u.ố.c chữa: “Công xã còn nhiều nhà nghèo hơn nhà Gia Minh đấy, cô bao nhiêu đường đỏ mà đòi tiếp tế cho hết ?”
Cũng dùng đường đỏ nhà cô mà quản chuyện bao đồng. Ngải Thu Thu chợt nhớ một chuyện, thái độ bỗng hẳn lên, hỏi: “Em họ cô sắp đến ?”
“ thế, nào, cô tìm rắc rối cho nó ?”
“Không, hỏi chút thôi.”
Ngải Thu Thu thầm nghĩ, em họ cô là Phàn Mặc Liên sắp đến , còn cả cô là Phàn Thủy Tiên nữa. Một gả cho chú hai của Lục Văn Viễn, một còn đồng ý xem mắt với Lục Văn Viễn. Nhà bọn họ đúng là thật sự hổ mà. Có điều Phàn Mặc Liên tính hiếu thắng cao, cũng tìm một đàn ông đời vợ hai mang theo con để so bì với Ngải Thu Thu. Trong khu tập thể phù hợp điều kiện đó nhiều .
Chẳng cô quan hệ với thím Từ ? Sau em họ kế cho cháu ngoại thím Từ thì đúng là chuyện để xem .
Nhiễm Tiểu Dung cảm thấy Ngải Thu Thu đang ủ mưu , nếu thì kiểu đó?
...
Sau khi về nhà, cô bắt đầu tương ốc. Ốc vặn ngâm nước nhả hết cát, dùng kìm bấm bỏ đuôi ốc, cho nước luộc sôi để nguội, khều thịt , rửa một . Sau đó xào cùng hai loại ớt siêu cay. Dầu dùng để xào tương ốc là dầu phi thơm với hành, gừng, tỏi và mười mấy loại hương liệu. Bận rộn mãi đến tận trưa, hơn một cân thịt ốc một chậu tương nhỏ.
Lục Giang Lê nếm thử một chút, ngon thì ngon thật nhưng cay chịu nổi, uống hết một ca nước đun sôi để nguội, bao giờ thèm đụng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trong-sinh-nu-phu-kieu-nhuyen-trong-van-thap-nien-sau-khi-biet-truoc-kich-ban/chuong-37.html.]
“Hôm nọ món thỏ xào cay con ăn nhiều lắm mà.” Ngải Thu Thu .
“Khác mà.” Lục Giang Lê bao giờ động tương ốc nữa: “Cái cay quá mất.”
Tương ốc mà cay thì ngon . Cô múc một bát nhỏ mang sang cho hai chị em thật giả, xin cái lọ thủy tinh rỗng ăn đồ hộp , dùng nước sôi luộc qua đựng đầy tương và đậy kín. Lục Văn Viễn thích ăn cay, đợi về thấy chắc chắn sẽ thích cho xem.
Lúc chập tối, Chu Hoài Nghiệp khi về nhà ghé qua nhà Ngải Thu Thu một chuyến, mang tin nhắn tối nay Lục Văn Viễn trực ca về.
Chu Hoài Nghiệp còn khá lo lắng: “Cậu thật sự vì chuyện cãi sáng nay mà về , em dâu , em đừng hiểu lầm nhé.”
“Không , .” Ngải Thu Thu thầm nghĩ, Lục Văn Viễn đều nghi ngờ cô là vợ nguyên phối mà vẫn cưới cô, hạng đàn ông hẹp hòi như . Đương nhiên là lượng thứ của cô cũng lớn, vì chuyện nào đó mà cãi thì cãi xong là thôi, tuyệt đối sẽ vì thế mà thù hằn sang chuyện khác.
Cô lấy một lọ tương ốc và mấy cái bánh màn thầu trắng mới lò, lót một lớp vải màn luộc qua trong giỏ tre, nấu thêm một bát canh trứng gà, đậy khăn lông dày lên mang đến quân doanh, nhờ lính gác mang cho Lục Văn Viễn.
“Chị dâu, để gọi , chị đợi một lát nhé.” Chú lính gác chào một cái.
“Không cần , còn về trông con nữa, phiền chú với cứ bận việc , cần lo lắng chuyện ở nhà .”
Chú lính gác nhỏ thầm nghĩ: Đều Lục doanh trưởng sáng nay cãi với vợ mới đến đây, chị dâu mang cơm tối đến, đây là đến dỗ dành Lục doanh trưởng đây mà. Lục doanh trưởng thật là hạnh phúc quá .
Tối nay Lục Văn Viễn nhà, Ngải Thu Thu trải chiếu đất trong phòng con trai. Sáng sớm tinh mơ, cô món mì trộn lạnh, dùng cà rốt thái sợi, khoai tây thái sợi, dưa chuột thái sợi, pha nước sốt trộn đều. Cô mang một phần sang nhà Quý Thu Mai, nhờ Chu Hoài Nghiệp mang một phần đến quân doanh cho Lục Văn Viễn bữa sáng.
Quý Thu Mai đang mang thai, món mì lạnh thanh mát hợp khẩu vị của cô. Chu Hoài Nghiệp chỉ nếm một miếng là nỡ ăn nữa, để dành cho vợ trưa ăn.
Quý Thu Mai hối thúc Chu Hoài Nghiệp: “Anh mau , vẫn còn kịp mang đến cho Lục Văn Viễn ăn sáng đấy.”
Chu Hoài Nghiệp đến quân doanh, tìm thấy Lục Văn Viễn ở nhà ăn, mở hộp đựng mì lạnh mặt và : “Vợ bảo tớ mang cho đấy. Cho xem qua nhé, xong , giờ nó là của tớ. Tiện thể tớ cũng ăn sáng.”
Lục Văn Viễn giật phắt : “Cậu mơ đấy.”
Mì lạnh là mì tự cán tay, sợi mì nhỏ, dai, ngon hơn mì khô đóng gói nhiều. Cộng thêm đống đồ ăn kèm và nước sốt , mấy miếng là vơi một nửa. Lọ tương ốc tối qua cướp mất chỉ còn chút đáy, múc một thìa cho mì lạnh trộn lên, hương vị lập tức nâng tầm.
Chu Hoài Nghiệp cướp nốt chỗ tương ốc còn , kẹp bánh màn thầu, cay đến mức tu ừng ực bát cháo loãng nhưng vẫn nhịn mà ăn tiếp một miếng. Cái tương đúng là quá ngon .
“Lục Văn Viễn, tớ bỏ tiền mua ốc và ớt, bảo vợ giúp một ít ?” Chu Hoài Nghiệp hỏi.
“Không .” Lục Văn Viễn từ chối: “Đây là ốc, nghĩ thôi cũng cực kỳ phiền phức. Đồng ý với thì khác đến hỏi cô ?”
Chu Hoài Nghiệp trêu chọc: “Xót vợ thế cơ ? Cậu còn dỗi cái gì nữa, tối nay ngoan ngoãn mà về .”