[Xuyên không trọng sinh] Nữ phụ kiều nhuyễn trong văn thập niên sau khi biết trước kịch bản. - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-02-15 01:59:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Bây giờ ở nhà chỉ một thằng bé thôi ?"

 

"Ừm."

 

"Cô định về thế nào?"

 

Ngải Thu Thu lấy lạ: " xe lăn , còn mong về kiểu gì nữa? Đương nhiên là tiếp tục bánh xe mà về thôi. đôi chân dài như , thể chạy thể , thể xe."

 

Lục Văn Viễn ôn tồn : "Để đẩy cô về nhé."

 

"Không cần, cần sự chăm sóc thỉnh thoảng một như thế . Con đường đời còn dài lắm, tập quen với việc trong thế giới của cuối cùng chỉ còn bản thôi."

 

Lục Văn Viễn: "Được thôi, cô cứ thong thả."

 

...

 

Ngải Thu Thu cuối cùng cũng dùng đôi tay của bánh xe trở về nhà chủ, găng tay nilon mài rách hết .

 

Cậu cháu ngoại cô bảo mẫu nhỏ đang vật lộn với chiếc xe lăn đến mức kiệt sức, nỗi đau của khác: "Cô đúng là tự chuốc lấy khổ."

 

" , tự chuốc lấy khổ."

 

Ngải Thu Thu thành khẩn xin : "Xin , xe lăn thực sự khó khăn. Hành động thuận tiện là một chuyện, sự soi xét của những xung quanh cũng khó để chấp nhận. đây còn thể dậy mà còn chịu nổi ánh mắt của lạ, còn khó chịu hơn nhiều. Chẳng trách ngoài, thế giới đối với tàn tật thật sự thiện chút nào. xin vì sự thiếu hiểu đây của ."

 

Tô Chính Hữu đột nhiên còn nhạo cô nữa.

 

Ngải Thu Thu cất xe lăn , : " bao giờ xe lăn nữa, thật sự đập nát cái xe lăn ."

 

"Vậy cô đập ."

 

"Đền nổi. Cho dù bắt đền thì , ruột của cũng sẽ bắt đền thôi."

 

Tô Chính Hữu: "Đập , chuyện vẫn thể quyết định ."

 

"Được thôi." Ngải Thu Thu tìm một chiếc rìu, đập chiếc xe lăn nổ bình bịch vứt một góc sân. Tối hôm đó Tô Chính Hữu ăn thêm nửa bát cơm.

 

"Cô thể ở nhà bao lâu?" Tô Chính Hữu hỏi.

 

"Không nữa." Ngải Thu Thu , đợi dậy thì cô thể sang nhà tiếp theo .

 

...

 

Làm để Tô Chính Hữu dậy, cô bàn bạc với hệ thống vài phương án.

 

Ví dụ như: "Tìm truy sát ?"

 

"Truy sát một xe lăn thì thực tế, cũng chẳng kẻ thù nào như cả."

 

Cuối cùng, Ngải Thu Thu nghĩ một cách thỏa đáng. Cô dự định nửa đêm hun gỗ ngoài cửa sổ. một vấn đề là để hàng xóm xung quanh phát hiện khói, hệ thống thể việc đó.

 

...

 

Nửa đêm, Ngải Thu Thu xổm ở góc tường đốt củi gỗ, là gỗ ẩm, khói hun đến c.h.ế.t . Cô khói cho ho liên tục, bảo hệ thống tính toán lượng khói cho kỹ: "Đừng để sặc c.h.ế.t trong giấc ngủ đấy."

 

"Tuyệt đối , cho thêm một thanh củi nữa ."

 

Lại cho thêm một thanh gỗ, nhanh thấy tiếng kêu cứu của Tô Chính Hữu: "Cháy ! Ngải Thu Thu, cô mau tỉnh dậy !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-trong-sinh-nu-phu-kieu-nhuyen-trong-van-thap-nien-sau-khi-biet-truoc-kich-ban/chuong-15.html.]

 

Tiếng kêu xé tan màn đêm tĩnh mịch, Ngải Thu Thu sợ phiền đến hàng xóm: "Làm bây giờ, nếu hàng xóm đến cứu thì công cốc hết."

 

"Tuyệt đối , là hệ thống mà."

 

Bây giờ áp lực sinh tồn , chỉ đợi Tô Chính Hữu bộc phát tiềm lực đến mức tối đa tự cứu thôi, cái ý tưởng đúng là tuyệt vời.

 

"Ký chủ, cô cho thêm một thanh củi nữa , cho khói to hơn nữa."

 

Ngải Thu Thu cho thêm hai thanh củi, khói bay mù mịt. Tô Chính Hữu ở tầng hai kêu rách cả cổ, kêu nữa, đó là tiếng vật nặng đập xuống sàn nhà.

 

Có thể tưởng tượng , Tô Chính Hữu lúc đang dốc sức bò đến lối cầu thang, đó tiềm lực to lớn kích phát, dậy, ngã lăn bò xuống cầu thang. Hệ thống dự đoán rằng sắp thành công .

 

...

 

Ngay thời khắc mấu chốt , Lục Văn Viễn đến. Nhìn thấy khói đặc, Lục Văn Viễn kinh hãi tột độ, đợi mở cửa liền trèo tường từ sân , định xông nhà cứu .

 

Ngải Thu Thu chạy tới ngăn cản: "Đừng ồn, đang chữa bệnh."

 

Vẻ mặt Lục Văn Viễn nghiêm trọng: "Đừng nghịch nữa, đừng cản đường."

 

Không khuyên bảo thì chỉ thể dùng tay chân thôi. Ai ngờ Lục Văn Viễn chẳng thèm lý lẽ gì, thấy cô chắn đường cho qua liền trực tiếp ôm ngang eo nhấc bổng lên, vác cả cô lên vai, bước nhanh về phía cửa của gian nhà chính.

 

Ngải Thu Thu cạn lời. Lúc cô mới nghĩ, cô nổi cáu với Lục Văn Viễn lý do, căn bản là tin cô, thể tức giận chứ?

 

Cô cũng chẳng dạng , thuận thế trượt từ vai Lục Văn Viễn xuống lưng, khoanh chân quanh eo , dùng sức mạnh bản ngửa mặt kéo ngã xuống, đó dùng sức mạnh của hai cánh tay siết cổ. Chỉ cần đôi bên ngang tài ngang sức sơ sẩy gì là thể khiến đối phương ngất lịm .

 

Lục Văn Viễn: ... Anh chỉ là nóng lòng cứu thôi mà, đến mức dùng đến đòn chí mạng như đối phó với kẻ thù .

 

Lục Văn Viễn sợ dùng sức sẽ gãy cánh tay cô, cạn lời vô cùng: "Ngải Thu Thu, buông tay là lựa chọn nhất cho cô đấy."

 

Ngải Thu Thu lạnh, trong lòng nghĩ khi mất trí nhớ hai con cũng sinh , cô còn bao giờ chịu khuất phục lời đe dọa, nhất quyết buông, xem ?

 

Lục Văn Viễn đành chỗ ngứa của cô, đây là cách giải thoát gây tổn thương nhỏ nhất cho cô. Ngải Thu Thu sợ ngứa nhất, sức lực giảm một nửa. Sau khi Lục Văn Viễn thoát lao về phía ngôi nhà.

 

Đồ rùa rụt cổ, dám cù ngứa cô. Ngải Thu Thu thủ nhanh nhẹn, một nữa nhảy phắt lên lưng . Trong lúc kéo đẩy, hai chiếc cúc áo sơ mi của đứt tung, lộ bờ vai màu lúa mạch khỏe khoắn. Trên đó hiện rõ một hàng dấu răng lâu năm.

 

Ồ, từng c.ắ.n . Đầu Ngải Thu Thu đột nhiên đau nhói, một chuỗi ký ức hiện về. Trong ký ức đó, dấu răng là do cô c.ắ.n. Có thâm thù đại hận gì mà c.ắ.n sâu đến ?

 

dừng miệng , nhưng kịp nữa . Tất cả những chuyện đều diễn cùng lúc, lúc cô đang định dừng miệng thì c.ắ.n xuống .

 

...

 

Tô Chính Hữu tìm thấy cô bảo mẫu nhỏ, nhưng ở sân đang đ.á.n.h . Mọi hành động của cũng diễn trong tình huống cực hạn. Đến khi khả năng suy nghĩ thì thấy Ngải Thu Thu đang cưỡi lưng mà c.ắ.n , sân khói tỏa mù mịt, thật sự trông như một câu chuyện kinh dị.

 

Tô Chính Hữu: "Cậu ơi, hai đang cái gì thế!"

 

"Cháu lên ?"

 

"Cậu lên kìa!"

 

Lục Văn Viễn thể tin nổi, cháu ngoại của thể tự vững .

 

Ngải Thu Thu thì vui mừng, hệ thống quả nhiên đáng tin cậy.

 

Tô Chính Hữu đột nhiên cảm thấy chân mỏi rã rời, bỗng nhiên kinh giác, đúng , bò bò lên luôn.

 

 

Loading...